Thân nhân liệt sĩ, người có công

Từ biển mặn đến chiến hào đỏ lửa (1)

Hải Phòng26/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ biển mặn đến chiến hào đỏ lửa

Vũ Văn Khánh sinh năm 1951 tại huyện Cát Hải, thành phố Hải Phòng, nơi mỗi sớm mai gió biển thổi mặn cả bờ tre và tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền thay cho tiếng chuông báo thức. Tuổi thơ của Khánh gắn với con thuyền nan của cha, với những buổi theo mẹ vá lưới, phơi cá trên bãi cát trắng. Mùi muối biển ngấm vào áo quần, vào mái tóc và cả giấc ngủ của cậu bé làng chài.

Lớn lên giữa biển, Khánh sớm quen với sóng gió và gian khó. Anh là con trai lớn trong nhà, hay đỡ đần cha mẹ, mỗi chuyến ra khơi đều biết lo cho em nhỏ ở nhà. Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, Khánh viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, anh đứng trên bến phà nhìn lại mặt biển quê mình, nói với cha:
“Con đi rồi sẽ về, mang theo hòa bình cho làng chài mình.”

Từ vùng biển mặn Cát Hải, Khánh theo đơn vị hành quân vào Thành cổ Quảng Trị, nơi đất đỏ pha máu và khói bom không lúc nào tan. Anh từ người quen chèo thuyền, kéo lưới trở thành người lính đào hầm, giữ chốt giữa mưa pháo. Những đêm nằm dưới giao thông hào, Khánh nhớ tiếng sóng quê nhà, nhớ mùi cá khô mẹ phơi ngoài sân.

Trong tiểu đội, Khánh ít nói nhưng chịu việc nặng. Anh thường nhận phần đi trinh sát ban đêm, bởi đã quen đi biển trong sương mù, quen lần theo ánh sao. Có lần đơn vị bị pháo vùi lấp lối rút, chính Khánh bò ra giữa mưa đạn, dẫn đồng đội men theo một lạch cạn để thoát vòng vây.

Mùa hè 1972, chiến sự ở Thành cổ Quảng Trị trở nên khốc liệt. Pháo địch bắn ngày đêm không ngớt, mặt đất rung lên như sóng biển dữ. Trong một trận đánh giữ chốt, tiểu đội của Khánh bị thương vong nhiều. Khi một đồng đội bị trúng mảnh pháo, Khánh lao ra kéo bạn vào hầm trú ẩn. Ngay lúc ấy, một loạt đạn pháo trút xuống. Anh hy sinh năm 1972, khi mới 21 tuổi.

Tin Khánh ngã xuống được gửi về Cát Hải trong một buổi chiều có gió mùa. Biển hôm ấy lặng, thuyền cá nằm im bên bờ. Mẹ anh ôm tờ giấy báo tử, nhìn ra mặt nước mênh mông mà thì thầm:
“Con tôi quen sóng gió, giờ nằm lại nơi không có biển…”

Từ bãi cát Cát Hải đến chiến hào Quảng Trị, Khánh đã đi trọn con đường của một người lính. Anh rời quê mang theo mùi muối biển, và nằm lại giữa mảnh đất đỏ lửa để quê hương được yên bình.

Biển quê anh vẫn mặn, gió vẫn thổi, nhưng trong từng con sóng có bóng dáng của một người lính trẻ đã đi qua tuổi hai mươi giữa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn