“Từ Đồi Xanh nhìn về Mường Thanh – Tuổi trẻ Sin Suối Hồ nghe chuyện người anh hùng lưỡi lê”
“Từ Đồi Xanh nhìn về Mường Thanh – Tuổi trẻ Sin Suối Hồ nghe chuyện người anh hùng lưỡi lê”
“Từ Đồi Xanh nhìn về Mường Thanh – Tuổi trẻ Sin Suối Hồ nghe chuyện người anh hùng lưỡi lê”
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, khi Bí thư Đoàn xã kể lại những trang sử hào hùng của dân tộc, cả hội trường lặng đi khi nhắc đến tên Anh hùng liệt sĩ Hoàng Văn Nô – người chiến sĩ đã lấy lưỡi lê viết nên khúc tráng ca giữa lòng chảo lửa Điện Biên.
Anh sinh năm 1932, người dân tộc Tày, quê ở Ngọc Khê, Trùng Khánh, Cao Bằng. Lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, khi Trung đoàn 174 về tuyển quân, chàng trai trẻ Hoàng Văn Nô đã không một chút do dự tình nguyện lên đường. Anh được biên chế vào Đại đội 925, Tiểu đoàn 255, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316 – đơn vị chuẩn bị bước vào trận quyết chiến chiến lược mang tên Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Những ngày chuẩn bị nổ súng, đơn vị anh nhận nhiệm vụ giữ Đồi Xanh ở bản Tà Lèng. Đây là điểm cao đặc biệt quan trọng: từ đó có thể quan sát toàn bộ hướng di chuyển của địch, bảo vệ trận địa pháo phía sau và yểm trợ cho bộ đội đào hào tiến vào trung tâm Mường Thanh.
Trận đánh nổ ra dữ dội. Đạn pháo cày xới mặt đất, khói lửa mù mịt. Tiểu đội trưởng Nguyễn Văn Niết dẫn đầu xung phong, đánh giáp lá cà quyết liệt. Đồi Xanh được chiếm, nhưng quân Pháp liên tiếp phản công. Ba lần chúng tràn lên với pháo binh yểm trợ, ba lần bị đánh bật.
Giữa khói lửa, Hoàng Văn Nô cùng đồng đội lao xuống truy kích. Khi người tiểu đội trưởng ngã xuống sau khi tiêu diệt hai tên địch, nỗi đau như thắt lại. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Hoàng Văn Nô không lùi bước. Anh ghì chặt khẩu súng, cắm lưỡi lê, dẫn đầu tổ chiến đấu xông lên.
Một tên lính Âu Phi to lớn quay lại định nổ súng. Hoàng Văn Nô lao tới như cơn gió, lưỡi lê xuyên thẳng vào ngực hắn. Kẻ thù gục xuống. Anh tiếp tục truy đuổi, quyết không cho chúng kịp hoàn hồn. Đến tên thứ năm, khi chỉ còn cách vài bước chân, anh trúng đạn. Người chiến sĩ trẻ từ từ ngã xuống, tay vẫn nắm chắc khẩu súng, tư thế hiên ngang giữa chiến trường.
Hai đồng đội còn lại thét vang lời thề trả thù, tiếp tục xông lên. Dù quân địch đông gấp nhiều lần, chúng vẫn buộc phải rút lui. Đồi Xanh được giữ vững – góp phần quan trọng cho ngày toàn quân ta mở màn chiến dịch lịch sử.
Câu chuyện khép lại, nhưng trong lòng đoàn viên Sin Suối Hồ hôm ấy, một ngọn lửa âm ỉ cháy lên. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần dám hy sinh vì Tổ quốc.
Năm 2000, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên anh được đặt cho một trường học và một con đường ở thành phố Điện Biên Phủ – để mỗi bước chân qua đó là một lần nhắc nhớ về người chiến sĩ lưỡi lê năm nào.
Và với tuổi trẻ Sin Suối Hồ hôm nay, câu chuyện về Hoàng Văn Nô không chỉ là ký ức chiến tranh, mà là lời nhắc nhở: sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống để đất nước được hòa bình.


