Khác

Từ lời hứa ở đồi Độc Lập

Năm nay, Đại tá, CCB Nguyễn Giao người Diễn Nguyên (Diễn Châu, Nghệ An) vừa tròn 80 tuổi, nhưng ông vẫn còn nhớ như in lời hứa quyết tâm cùng cái bắt tay thật chặt với đồng đội Nguyễn Văn Soạn...

Hải Phòng06/04/2026Đoàn xã An Hưng (Đoàn xã An Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm nay, Đại tá, CCB Nguyễn Giao người Diễn Nguyên (Diễn Châu, Nghệ An) vừa tròn 80 tuổi, nhưng ông vẫn còn nhớ như in lời hứa quyết tâm cùng cái bắt tay thật chặt với đồng đội Nguyễn Văn Soạn sau trận đánh nghẹt thở vào đồi Độc Lập trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.

Sau khi tiêu diệt cứ điểm Him Lam, một số đơn vị của Quân đội ta có sự điều chỉnh về biên chế. Khi đó, tiểu đội ông Giao thuộc Trung đội trợ chiến súng Ba-dô-ca và ĐKZ (Đại đội 87, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 9, Đại đoàn 304) được tăng cường cho Trung đội 2 (Đại đội 117, Trung đoàn 88, Đại đoàn 308). Lúc này, ông Soạn đang là chiến sĩ bộ binh của Tiểu đội 3 (Trung đội 2, Đại đội 117).

Sáng 7-3-1954, Trung đội 2 vào vị trí tập kết chiến đấu tại một quả đồi rậm dày cây lá, cách đồi Độc Lập chừng 1km về phía tây, có nhiệm vụ đánh vu hồi địch. Tại đây, ban ngày các ông nhồi thuốc nổ TNT vào từng đoạn ống bương dài như cái đòn gánh làm bộc phá, luyện tập kỹ chiến thuật bộ binh phù hợp với địa hình…, rồi tản ra rừng ngủ. Đêm xuống, đơn vị hành quân sang một mỏm đồi liền đó, cách thửa ruộng rộng khoảng 30m là chân đồi Độc Lập, tiến hành đào hào, làm công sự.

Sau thất thủ Him Lam, quân Pháp tăng cường phòng thủ. Chúng chôn thêm nhiều cọc sắt (cách nhau khoảng 2m) để liên kết hàng rào vững chắc hơn; dùng đại bác bắn cầm canh vào những nơi chúng nghi ngờ… nên mọi việc các ông làm đều phải “nhất cử nhất động”. Ngày đó, Điện Biên đang mùa mưa phùn ẩm ướt, quần áo bộ đội lấm lem đất đỏ. Thiếu nước sinh hoạt, lại phải chống chọi với muỗi, vắt cùng chấy, rận có trong áo quần tấn công. Tới bữa, mỗi người chỉ có nắm cơm chấm muối. Vậy mà ai nấy đều quyết tâm, bản lĩnh.

Vừa dùng xong bữa chiều ngày 14-3-1954, mỗi người trong tiểu đội ông Soạn được phát 4 quả lựu đạn. Sau đó, hành quân vào vị trí xuất phát tiến công sẵn sàng đánh địch trong lô cốt mẹ.

Quá nửa đêm, lệnh xuất kích được phát đi trong tiếng pháo dữ dội của hai bên. Tiểu đội ông Soạn thực hiện mở cửa, tiểu đội ông Giao lót sau sẵn sàng tiêu diệt xe tăng, bịt lỗ châu mai. Hỏa lực của địch bắn ra xối xả, các loại pháo tầm xa cỡ lớn nhỏ tạo thành những làn mưa đạn pháo không ngớt đổ dồn về phía đội hình quân ta. Do phải vượt qua mặt ruộng trống trải nên nhiều chiến sĩ bộc phá bị thương và hy sinh, tiểu đoàn tăng cường lực lượng nhưng cũng chỉ phá được những lớp hàng rào mướp, hàng rào cũi lợn; còn lớp hàng rào bùng nhùng vẫn trơ ra, lì lợm. Quan sát bộc phá nổ, thấy các khối dây thép cứ tung lên rồi rơi xuống, chợt ông Soạn lóe lên ý tưởng cho thuốc nổ vào túi gạo rồi quàng lên khối thép đó sẽ phá được. Ông Soạn bàn với ông Giao, rồi báo cáo cấp trên. Ngay lập tức, Trung đội trưởng Nguyễn Văn Việt cho áp dụng và trực tiếp dẫn chiến sĩ bộc phá lên đánh. Cửa mở thông, Nguyễn Văn Việt hy sinh, cả đơn vị xung phong. Phát triển theo giao thông hào, ông Giao theo sát ông Soạn tới một căn hầm nhỏ. Lựu đạn trong tay đã rút chốt nhưng thoáng thấy có nhiều lính lê dương, đứa nằm, kẻ ngồi ra hiệu đầu hàng nên ông Soạn kịp dừng tay. Thì ra, đó là hầm thương binh của địch. Tảng sáng ngày 15-3-1954, trên đỉnh đồi Độc Lập, lá cờ Quyết chiến Quyết thắng lỗ chỗ vết đạn tung bay trong gió.

Trong trận đánh này, đơn vị các ông tổn thất quá lớn. Tiểu đội 3 chỉ có ông Soạn và Tiểu đội trưởng Nguyễn Văn Ngõa sống sót. Sau đó, ông Soạn được đơn vị tổ chức kết nạp Đảng ngay tại đồi Độc Lập. Ông Giao mừng cho người đồng đội của mình, họ tâm sự thâu đêm. Hai người cùng hứa với nhau, dù trong hoàn cảnh nào cũng phải quyết tâm cố gắng vươn lên, tiêu diệt thật nhiều quân địch, trả thù cho đồng đội, nhân dân.

… Sau Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông Soạn được cấp trên điều sang Liên Xô đào tạo Kỹ sư thiết bị hàng không. Còn ông Giao sang Trung Quốc học Trường Kỹ thuật Hàng không số 9 (Bắc Kinh). Kỷ niệm trận đánh và lời hứa cùng nhau năm nào đã nâng đỡ các ông từng bước trưởng thành; theo chân các ông trong suốt cuộc trường chinh vạn dặm. Tháng 10-1979, thật ngẫu nhiên, cả hai ông lại hội ngộ về công tác tại Cục Hậu cần (Quân chủng Phòng không-Không quân).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn