TỪ RỪNG GIÀ TRƯỜNG SƠN ĐẾN MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG
Năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn gay go và quyết liệt nhất, người thanh niên Đặng Văn Đức ở tuổi 21 – độ tuổi sung sức và tràn đầy nhiệt huyết – đã quyết định gác lại những dự định riêng để hăng hái lên đường nhập ngũ. Mang theo hành trang đơn sơ cùng ngọn lửa quyết tâm của tuổi trẻ, ông vượt qua những tháng ngày huấn luyện thao trường nghiêm khắc để tiến thẳng vào chiến trường xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước.
Trực tiếp bám trụ tại những dải đất lửa miền Nam ác liệt, ông Đức cùng đơn vị đã trải qua biết bao gian lao, thử thách. Ký ức sâu đậm nhất trong lòng ông là những chuyến hành quân dằng dặc dưới làn mưa bom đạn xối xả của kẻ thù, những đợt sốt rét rừng ngặt nghèo và những bữa cơm vội vã chỉ có sắn lùi chấm muối hạt. Giữa ranh giới mong mong giữa sự sống và cái chết, tình đồng chí kề vai sát cánh, sẵn sàng nhường nhau từng tấm nilon che mưa, từng ngụm nước ấm giữa lòng hầm chật hẹp đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc giúp ông và đồng đội kiên cường vượt qua muôn vàn trận đánh.
Mùa xuân năm 1975, ông vinh dự cùng đoàn quân giải phóng tiến về tiếp quản miền Nam, vỡ òa trong giọt nước mắt hạnh phúc khi đất nước trọn niềm vui thống nhất. Đến cuối năm 1975, sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ lịch sử cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, cựu chiến binh Đặng Văn Đức nhận quyết định xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Hành trang trở về quê nhà của ông không chỉ là chiếc ba lô sờn vai bạc màu thời gian, mà còn là bản lĩnh kiên cường của người lính Cụ Hồ cùng niềm tự hào sâu sắc về một thời tuổi trẻ oanh liệt đã dâng trọn cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



