Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

TUỔI 17 VẪN HIÊN NGANG

Thế hệ chúng ta nguyện noi gương anh, tiếp tục đi trên con đường cách mạng mà anh đã chọn, sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Lời thề của người đoàn viên cộng sản đầu tiên vẫn vang vọng: “Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!”

Hà Tĩnh23/08/2026TRẦN CHÍ THANH (Đoàn xã Vị Thanh 1)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
TUỔI 17 VẪN HIÊN NGANG

tải xuống (1).png

ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ

CHI ĐOÀN ẤP 6, XÃ VỊ THANH 1

TUỔI 17 VẪN HIÊN NGANG

Tác giả: Trần Chí Thanh– Bí thư Chi đoàn ấp 6

Đầu những năm 1930, cả nước Việt Nam đang chìm trong đêm dài nô lệ dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Phong trào cách mạng vừa mới nhen nhóm sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời đã bị kẻ thù đàn áp khốc liệt. Máu của biết bao chiến sĩ đã đổ trên pháp trường, trong nhà tù, nhưng ngọn lửa yêu nước trong lòng thanh niên Việt Nam vẫn không bao giờ tắt. Chính trong hoàn cảnh ấy, một thanh niên mới mười bảy tuổi đã viết nên trang sử bất tử bằng khí phách và lý tưởng cách mạng.

Ngày 9 tháng 2 năm 1931, tại quảng trường ở Sài Gòn, một buổi mít tinh kỷ niệm một năm cuộc khởi nghĩa Yên Bái đang diễn ra. Đồng chí Phan Bôi đứng lên diễn thuyết, lời nói đanh thép vang lên giữa đám đông. Bỗng nhiên, tên mật thám Pháp Le Grand lao tới định bắt giữ diễn giả. Trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, một thanh niên nhanh nhẹn rút súng, nổ phát đạn bảo vệ đồng chí. Người thanh niên ấy chính là Lý Tự Trọng.

Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1914 trong một gia đình Việt kiều yêu nước tại Bản Mạy, tỉnh Nakhon Phanom, Thái Lan. Quê gốc của anh ở xã Thạch Minh, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Từ nhỏ, anh đã được hun đúc tinh thần yêu nước. Được lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trực tiếp giác ngộ và đào tạo, anh trở thành một trong những đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên, nhận nhiệm vụ về nước hoạt động, làm liên lạc và xây dựng tổ chức cách mạng.

Sau hành động bảo vệ đồng chí, Lý Tự Trọng bị địch truy bắt. Trong nhà tù Khám Lớn Sài Gòn, chúng tra tấn dã man, dụ dỗ đủ mọi cách, hứa hẹn cho anh cuộc sống sung sướng nếu chịu khai báo và đầu hàng. Nhưng người thanh niên mười bảy tuổi ấy vẫn vững vàng. Khi luật sư bào chữa xin tòa “mở lượng khoan hồng” vì anh chưa đến tuổi trưởng thành và cho rằng anh “hành động thiếu suy nghĩ”, Lý Tự Trọng đã đứng thẳng người, dõng dạc bác bỏ:

“Tôi hành động có suy nghĩ. Tôi hiểu việc tôi làm. Tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến tuổi trưởng thành thật, nhưng tôi đã đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.”

Trước vành móng ngựa, khi bị hỏi có ăn năn gì không, anh chỉ trả lời ngắn gọn mà đanh thép: “Không ăn năn gì cả!”

Thực dân Pháp khiếp sợ khí phách của anh, không dám xử tử công khai. Rạng sáng ngày 21 tháng 11 năm 1931, chúng lén lút dựng máy chém ngay trong khuôn viên Khám Lớn. Lý Tự Trọng bước ra pháp trường với tư thế ung dung. Anh hô vang các khẩu hiệu cách mạng, hát bài Quốc tế ca và nhiều lần gọi tên Tổ quốc thân yêu: “Việt Nam! Việt Nam!” Tiếng hô của anh vang vọng trong nhà tù, làm cho hàng trăm tù nhân đồng loạt hưởng ứng, khiến kẻ thù phải điều thêm lực lượng đàn áp.

Lý Tự Trọng hy sinh khi vừa tròn mười bảy tuổi. Cuộc đời ngắn ngủi của anh đã trở thành biểu tượng sáng ngời của thanh niên Việt Nam. Câu nói bất hủ về con đường cách mạng của tuổi trẻ mãi mãi là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ đoàn viên, thanh niên. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, và tên tuổi của anh được đặt cho nhiều đường phố, trường học trên khắp cả nước.

Hôm nay, trong không khí triển khai Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, mỗi đoàn viên chúng ta càng thấm thía hơn ý nghĩa của sự hy sinh ấy. Tuổi trẻ không chỉ là thời gian của nhiệt huyết, mà còn là thời gian của lý tưởng và trách nhiệm. Lý Tự Trọng đã chứng minh rằng dù tuổi còn rất trẻ, người ta vẫn có thể sống và chết một cách cao cả vì độc lập, tự do của dân tộc.

Thế hệ chúng ta nguyện noi gương anh, tiếp tục đi trên con đường cách mạng mà anh đã chọn, sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Lời thề của người đoàn viên cộng sản đầu tiên vẫn vang vọng:

“Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!”

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn