Thân nhân liệt sĩ, người có công

Tuổi 20 giữa tuyến lửa

Hà Tĩnh06/04/2026Phan Trọng Hùng (xã Hồng Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, trên mảnh đất miền Trung đầy nắng gió, có một con đường huyết mạch ngày đêm oằn mình dưới mưa bom. Con đường ấy không chỉ chở vũ khí, lương thực vào chiến trường mà còn chở theo cả niềm tin chiến thắng của dân tộc.

Trong đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ giữ đường, có Hòa – chàng trai vừa tròn hai mươi tuổi. Rời mái trường chưa lâu, Hòa tình nguyện lên đường với một lời hẹn giản dị: “Khi đất nước yên bình, mình sẽ trở về.”

Công việc của Hòa và đồng đội là san lấp hố bom, đảm bảo giao thông thông suốt. Ban ngày, máy bay địch gầm rú, đánh phá liên tục. Ban đêm, họ lại lặng lẽ ra đường, dưới ánh đèn pin le lói, cuốc từng nhát đất, khiêng từng tảng đá.

Một đêm cuối mùa mưa, sau trận bom dữ dội, con đường bị cắt đứt hoàn toàn. Nếu không kịp khắc phục, đoàn xe chở hàng vào Nam sẽ bị đình trệ. Lệnh được đưa ra: phải thông đường trước khi trời sáng.

Hòa là người xung phong đầu tiên.

Giữa lúc cả đội đang khẩn trương làm việc, tiếng máy bay lại rít lên xé toạc bầu trời. Bom tiếp tục trút xuống. Đất đá tung mù mịt, ánh lửa bùng lên khắp nơi.

“Rút vào hầm!” – tiếng chỉ huy vang lên.

Nhưng Hòa vẫn ở lại. Trước mắt anh là đoạn đường còn dang dở. Anh hiểu, chỉ cần chậm một chút, bao nhiêu công sức của đồng đội sẽ trở nên vô nghĩa.

Anh hét lớn:
“Còn một đoạn nữa thôi! Phải làm cho xong!”

Trong làn khói bụi, Hòa lao mình xuống hố bom, dùng xẻng san từng nhát đất. Bom nổ gần, sức ép khiến anh ngã xuống, nhưng rồi lại đứng dậy, tiếp tục làm.

Khi đoạn đường cuối cùng được lấp xong, cũng là lúc một tiếng nổ lớn vang lên. Đồng đội chạy đến… Hòa đã nằm lại, đôi tay vẫn nắm chặt chiếc xẻng.

Rạng sáng hôm đó, đoàn xe vẫn kịp thời lăn bánh qua con đường vừa được nối lại. Những bánh xe nghiến lên đất đỏ, mang theo cả sự hy sinh thầm lặng của một người lính trẻ.

Nhiều năm sau, trên chính con đường ấy, người ta dựng một tấm bia nhỏ. Dòng chữ khắc đơn sơ:

“Nơi đây, một người thanh niên hai mươi tuổi đã ngã xuống để giữ mạch đường thông suốt.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn