Tuổi nhỏ chí lớn
Lượm mới mười bốn tuổi, là chiến sĩ liên lạc của một trung đoàn cao xạ bảo vệ cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa). Thân hình nhỏ thỏn, nhanh nhẹn như con sóc, hành trang của cậu là chiếc túi dứa đựng công văn và chiếc mũ nan tự đan có cài đầy lá ngụy trang.
Trận chiến ngày hôm ấy diễn ra vô cùng ác liệt. Máy bay phản lực Mỹ thay nhau lao xuống dội bom, cắt đứt hoàn toàn đường dây thông tin từ đài quan sát đến các mâm pháo. Trận địa cần lệnh chuyển hướng bắn gấp để đón đầu hướng bay mới của địch. Không ngại nguy hiểm, Lượm ôm chặt chiếc túi da, đội chiếc mũ nan lao ra khỏi hầm.
Cậu nhoài người qua những hố bom còn khét lẹt mùi lưu huỳnh, vừa chạy vừa né những làn đạn xối xả của giặc. Một quả bom nổ gần hất tung Lượm ngã xuống một rãnh đất. Đầu quay cuồng, tai ù đi, nhưng cậu vẫn gượng dậy, ôm vết thương ở tay tiếp tục chạy. Lệnh chiến đấu được giao tận tay chỉ huy đại đội đúng lúc. Pháo ta đồng loạt nhả đạn, bắn cháy ngay một chiếc "Thần Sấm" trên bầu trời.
Khi trận đánh kết thúc, đồng đội tìm thấy Lượm đang nằm lịm bên sườn đồi, chiếc mũ nan bị mảnh bom xé rách một nửa. Cậu bé mỉm cười yếu ớt khi nghe tiếng reo hò chiến thắng của các anh. Sự quả cảm của người lính nhỏ tuổi đã viết nên một trang sử vàng cho dòng sông Mã anh hùng.



