Anh hùng Lực lượng vũ trang

TUỔI THIẾU NIÊN HÓA THÂN THÀNH NGỌN LỬA

Hải Phòng15/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TUỔI THIẾU NIÊN HÓA THÂN THÀNH NGỌN LỬA

(Anh hùng LLVT Nguyễn Thị Hồng Gấm)

Nguyễn Thị Hồng Gấm sinh năm 1952, lớn lên trên mảnh đất Củ Chi – nơi đất không chỉ nuôi lúa, nuôi người mà còn che chở cả những đường hầm sâu hun hút, nơi ý chí con người mạnh hơn bom đạn. Tuổi thơ của Gấm không có búp bê, không có những buổi chiều êm đềm. Thay vào đó là tiếng trực thăng gầm rú, là những đêm chạy bom, là ánh lửa cháy đỏ trời làng. Khi nhiều đứa trẻ cùng trang lứa còn chưa kịp hiểu hết chữ “chiến tranh”, thì Gấm đã hiểu rất rõ một điều: Muốn sống yên, phải đứng lên giữ làng. Lớn lên trong lòng đất thép Từ khi còn rất nhỏ, Gấm đã làm quen với địa đạo. Em quen bóng tối, quen im lặng, quen cả việc nín thở khi quân địch rà soát trên đầu. Lớn thêm một chút, Gấm trở thành giao liên, rồi du kích thiếu niên của xã. Công việc của em là canh gác, dẫn đường, chuyển tin, tiếp tế cho bộ đội – những việc tưởng nhỏ nhưng sai một bước là mất mạng. Người con gái Củ Chi ấy chưa tròn mười tám tuổi, nhưng ánh mắt đã sớm mang sự gan góc của một chiến sĩ thực thụ. Em không ồn ào, không kể công, chỉ lặng lẽ làm nhiệm vụ như thể sinh ra đã thuộc về chiến tranh. Tuổi trẻ chọn đứng về phía Tổ quốc. Có lần, trong một trận càn lớn, Gấm được giao nhiệm vụ dẫn đường cho tổ du kích rút vào địa đạo. Bom nổ liên hồi, đất đá đổ sập, khói bụi mù mịt. Em vẫn bò lên phía trước, làm “mốc sống” cho đồng đội bám theo. Người ta bảo: Gan dạ là bản năng của người lính. Nhưng với Gấm, đó là sự lựa chọn của tuổi trẻ. Em hiểu rằng nếu mình chùn bước, phía sau là làng xóm, là cha mẹ, là những đứa em nhỏ không nơi nương tựa. Và thế là cô gái tuổi thiếu niên ấy chọn đứng về phía Tổ quốc, không lùi lại phía sau. Ngọn lửa bùng lên giữa Củ Chi. Năm 1970, trong một trận chiến không cân sức tại Củ Chi, Nguyễn Thị Hồng Gấm đã hy sinh. Em ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ – chưa kịp sống trọn một mùa xuân, chưa kịp mơ ước cho riêng mình. Nhưng cái chết của em không tắt đi ánh sáng, mà thắp lên một ngọn lửa. Ngọn lửa của lòng dũng cảm, Ngọn lửa của tuổi trẻ không chịu cúi đầu, Ngọn lửa của mảnh đất Củ Chi thép thành đồng. Tuổi mười tám không bao giờ khép lại. Nguyễn Thị Hồng Gấm ra đi khi tuổi đời còn ngắn ngủi, nhưng tên em ở lại rất lâu trong lòng đất mẹ. Em trở thành biểu tượng của thiếu niên Việt Nam trong chiến tranh – những đứa trẻ chưa kịp lớn đã biết hy sinh. Có những ngọn lửa cháy lên rất sớm, để soi đường cho cả dân tộc. Có những tuổi trẻ hóa thành bất tử khi Tổ quốc cần tên mình. Nguyễn Thị Hồng Gấm – Anh hùng LLVT, nữ du kích Củ Chi –đã sống một đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ như chính ngọn lửa chiến đấu của quê hương mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn