Cựu chiến binh

Tuổi trẻ giữ dòng Thạch Hãn

Câu chuyện khắc họa hình ảnh một người lính trẻ vừa nhập ngũ đã nhanh chóng bước vào chiến trường Quảng Trị ác liệt, chiến đấu trong đội hình Trung đoàn 95 Anh hùng, Sư đoàn 35 – Quân đoàn 2. Qua những trận đánh khốc liệt tại Thành Cổ Quảng Trị, Tích Tường – Như Lệ và hành trình tiếp tục tham gia chiến dịch Buôn Ma Thuột, câu chuyện làm nổi bật tinh thần xung kích, nhiệt huyết và sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa. Đây là ký ức chân thực, giàu xúc cảm về lòng yêu nước, ý chí kiê

Hải Phòng11/01/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngay sau khi nhập ngũ chưa đầy 20 ngày, ông đã nhận lệnh hành quân vào Quảng Trị huấn luyện và bổ sung lực lượng chiến đấu. Tuổi đời còn rất trẻ, hành trang của ông khi ấy chỉ là ba lô người lính, khẩu súng trên vai và một trái tim rực cháy lý tưởng cách mạng. Năm 1972, ông được biên chế về Trung đoàn 95 Anh hùng, thuộc Sư đoàn 35 – Quân đoàn 2, trực tiếp bước vào một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Mùa hè năm ấy, Thành Cổ Quảng Trị trở thành chảo lửa của chiến tranh. Trong khoảng một tuần chiến đấu cao điểm, bom đạn trút xuống dày đặc, đất đá bị cày xới không còn hình dạng. Trên dòng sông Thạch Hãn và trong lòng Thành Cổ, hơn 500 cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 95 đã anh dũng hy sinh trong 81 ngày đêm kiên cường giữ đất. Giữa mưa bom, bão đạn, người lính trẻ đã tận mắt chứng kiến đồng đội ngã xuống, máu hòa vào nước sông, thân xác gửi lại cho đất mẹ Quảng Trị, để đổi lấy từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất mát, đơn vị lại bước vào trận Tích Tường – Như Lệ, nơi chiến sự tiếp tục diễn ra vô cùng khốc liệt. Kẻ thù điên cuồng phản kích, bom pháo giội xuống không ngừng. Chỉ trong thời gian ngắn, hơn 300 chiến sĩ của Trung đoàn lại vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Trước sự hy sinh quá lớn ấy, người lính trẻ càng thấm thía giá trị của hòa bình và sự tàn khốc của chiến tranh, nhưng cũng chính từ đó, ý chí chiến đấu càng được tôi luyện vững vàng hơn.

Sau hai trận đánh ác liệt, từ tháng 11 đến tháng 12 năm 1972, đơn vị hành quân liên tục suốt hai tháng ròng, vượt rừng, băng suối, chịu đói khát, bệnh tật và bom đạn rình rập. Đến ngày 10 tháng 3 năm 1973, đơn vị tiếp tục tham gia chiến dịch Buôn Ma Thuột, mở màn cho cuộc giải phóng Tây Nguyên, tạo thế và lực quan trọng làm đà tiến công, tiến tới giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.

Những năm tháng ấy, tuổi trẻ của ông và của biết bao đồng đội đã được gửi trọn nơi chiến trường. Họ sống, chiến đấu và sẵn sàng hy sinh không chút do dự, bởi trong tim luôn cháy bỏng niềm tin vào Đảng, vào Tổ quốc và vào ngày toàn thắng. Tuổi trẻ thời hoa lửa – dù phải đánh đổi bằng máu và nước mắt – vẫn rực sáng tinh thần yêu nước, trở thành ngọn lửa thiêng liêng soi đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn