Tuổi trẻ trường mầm non Định Biên tiếp bước lịch sử cha ông với tác phẩm "Dấu chân người lính"
Có những con người bình dị giữa đời thường nhưng cuộc đời của họ lại là những trang sử sống, được viết nên bằng mồ hôi, máu và cả tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ không cần những lời ca ngợi lớn lao, bởi chính sự hy sinh thầm lặng đã làm nên giá trị cao đẹp của người lính Cụ Hồ. Đối với tôi, ông Triệu Văn Hùng, thương binh hiện đang sinh sống tại xóm Đồng Chua, xã Bình Yên, tỉnh Thái Nguyên, là một người như thế.
DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH –
NGỌN LỬA SÁNG MÃI TRONG LÒNG QUÊ HƯƠNG
Có những con người bình dị giữa đời thường nhưng cuộc đời của họ lại là những trang sử sống, được viết nên bằng mồ hôi, máu và cả tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ không cần những lời ca ngợi lớn lao, bởi chính sự hy sinh thầm lặng đã làm nên giá trị cao đẹp của người lính Cụ Hồ. Đối với tôi, ông Triệu Văn Hùng, thương binh hiện đang sinh sống tại xóm Đồng Chua, xã Bình Yên, tỉnh Thái Nguyên, là một người như thế.
Ông Triệu Văn Hùng sinh ngày 09 tháng 3 năm 1954, trong một gia đình nông dân giản dị ở xóm Đồng Chua. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, chàng thanh niên mới mười tám tuổi đã gác lại những ước mơ của tuổi trẻ, tình nguyện lên đường nhập ngũ vào năm 1972, mang theo khát vọng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng vẻ vang. Tháng 12 năm 1972, ông trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Thừa Thiên Huế – một trong những địa bàn ác liệt nhất lúc bấy giờ. Ngay sau đó, vào tháng 01 năm 1973, ông tiếp tục tham gia trận đánh tại sông Bồ, Thừa Thiên Huế, nơi bom đạn của kẻ thù trút xuống không ngừng.
Giữa khói lửa chiến tranh, người chiến sĩ trẻ luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Với tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và phẩm chất của người lính Cụ Hồ, đến tháng 8 năm 1973, ông được cử đi học lớp hạ sĩ quan, chuẩn bị cho những nhiệm vụ chiến đấu mới.
Tháng 4 năm 1974, ông cùng đơn vị hành quân vào chiến trường Kon Tum, tham gia chiến đấu tại cứ điểm Đăk Pek. Sau những trận chiến quyết liệt, đơn vị tiếp tục cơ động ra Quảng Nam vào tháng 5 năm 1974. Tại đây, trong một trận chiến ác liệt, ông đã bị thương. Vết thương ấy trở thành dấu tích không bao giờ phai mờ của những năm tháng chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Chiến tranh đã lùi xa, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, nhưng những vết thương trên cơ thể người lính vẫn còn đó như lời nhắc nhở về một thời máu lửa. Trở về quê hương Đồng Chua, ông Triệu Văn Hùng tiếp tục sống giản dị, chân thành, phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", trở thành tấm gương sáng trong cộng đồng.
Điều khiến mọi người trong xóm luôn kính trọng ông không chỉ là những chiến công trong quá khứ mà còn là tinh thần trách nhiệm với địa phương trong cuộc sống hôm nay. Dù là một thương binh, sức khỏe không còn được như trước, ông vẫn luôn tham gia đầy đủ các buổi sinh hoạt của Chi hội Cựu chiến binh xóm. Trong mỗi cuộc họp, ông luôn tích cực đóng góp ý kiến xây dựng phong trào, chia sẻ những câu chuyện về truyền thống cách mạng, giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm đối với quê hương.
Nhìn mái tóc đã bạc trắng, dáng đi mang theo dấu tích của chiến tranh nhưng ánh mắt vẫn đầy nghị lực, ai cũng cảm nhận được phẩm chất cao đẹp của người lính năm xưa. Ông không kể nhiều về những đau thương mình đã trải qua, nhưng chính cuộc đời ông là minh chứng sinh động cho lòng yêu nước, đức hy sinh và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh.
Không chỉ là người lính kiên trung trong chiến tranh và là hội viên Cựu chiến binh gương mẫu trong thời bình, ông Triệu Văn Hùng còn là người ông, người cha mẫu mực trong gia đình. Suốt cuộc đời mình, ông luôn giáo dục con cháu bằng chính tấm gương sống của bản thân: sống trung thực, cần cù lao động, yêu quê hương, yêu Tổ quốc và luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Ông thường nhắc nhở con cháu rằng, độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh, vì vậy mỗi người cần phải biết trân trọng, biết sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và đất nước.
Những lời dạy mộc mạc ấy không chỉ được nói bằng lời mà còn được minh chứng bằng cả cuộc đời của ông. Chính vì vậy, các con, các cháu của ông luôn nỗ lực học tập, rèn luyện, trưởng thành và trở thành những công dân có ích. Mỗi người đều đang công tác, lao động ở những lĩnh vực khác nhau nhưng đều giữ gìn phẩm chất tốt đẹp, tích cực cống hiến cho xã hội, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển. Đó chính là "quả ngọt" được vun đắp từ truyền thống cách mạng, từ sự hy sinh và những bài học làm người mà ông đã bền bỉ truyền lại cho các thế hệ trong gia đình.
Đối với bà con trong xóm Đồng Chua, ông Triệu Văn Hùng không chỉ là một thương binh từng cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc mà còn là tấm gương sáng về nghị lực, đạo đức và lối sống. Gia đình ông nhiều năm liền là gia đình hòa thuận, đoàn kết, chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và tích cực tham gia các phong trào ở địa phương. Hình ảnh người thương binh luôn lạc quan, tận tụy, hết lòng vì gia đình và cộng đồng đã trở thành niềm tự hào của con cháu và là tấm gương để thế hệ trẻ học tập, noi theo.
Ngày hôm nay, khi được sống trong hòa bình, học tập và làm việc dưới bầu trời độc lập, chúng ta càng thấm thía rằng cuộc sống bình yên ấy đã được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người lính như ông Triệu Văn Hùng. Những thương binh, bệnh binh, liệt sĩ và người có công với cách mạng mãi mãi là những người đã viết nên trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện về thương binh Triệu Văn Hùng không chỉ là niềm tự hào mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần cống hiến. Mỗi chúng ta cần ra sức học tập, lao động, rèn luyện đạo đức, góp phần xây dựng quê hương Bình Yên ngày càng giàu đẹp, văn minh; đồng thời luôn ghi nhớ và thực hiện tốt đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", "Đền ơn đáp nghĩa" của dân tộc Việt Nam
Xin được gửi tới ông Triệu Văn Hùng lòng biết ơn sâu sắc và sự kính trọng chân thành. Chúc ông luôn mạnh khỏe, tiếp tục là tấm gương sáng để con cháu và nhân dân địa phương noi theo.
Những dấu chân của người lính năm xưa sẽ mãi in đậm trong lòng quê hương, trở thành ngọn lửa truyền thống soi sáng các thế hệ hôm nay và mai sau


