Tuổi trẻ và Đất nước
Mùa hoa gạo đỏ rực bên bờ sông Đáy năm ấy như báo hiệu một giai đoạn đầy bão lửa của đất nước. Những người con Nam Bắc, dù chưa từng quen biết, nhưng khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, họ đã hòa chung một nhịp đập, viết nên những trang sử bằng chính máu và tuổi thanh xuân của mình.
Câu chuyện bắt đầu từ những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Khi đó, phong trào cách mạng tại Sài Gòn bị đàn áp dã man. Giữa bóng tối của ngục tù và những bản án tử hình treo lơ lửng, người thanh niên trẻ Lý Tự Trọng đã đứng hiên ngang trước tòa án thực dân. Anh không hề run sợ trước máy chém, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào những kẻ cai trị và để lại lời tuyên ngôn bất tử cho bao thế hệ mai sau: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác". Tiếng hát Quốc tế ca của anh trước giờ ra pháp trường năm 1931 đã trở thành hồi kèn xung trận, thôi thúc hàng vạn thanh niên khác lên đường.
Hai mươi hai năm sau, ngọn lửa cách mạng ấy bùng cháy dữ dội giữa núi rừng Tây Bắc trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Mùa đông năm 1953, tại trận địa Mường Pồn, cái lạnh thấu xương không cản nổi những đợt tấn công điên cuồng của quân Pháp. Đại đội của Bế Văn Đàn bị tổn thất nặng nề, tiếng súng trung liên của đồng đội anh bỗng khựng lại vì không tìm được chỗ đặt súng giữa bùn lầy và đất đá nát vụn. Kẻ địch đang áp sát. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Bế Văn Đàn lao tới, không một chút do dự, anh quỳ xuống và đặt hai chân súng lên chính đôi vai của mình. Anh hét lớn: "Đồng chí Pù, bắn đi!". Tiếng súng nổ vang, đẩy lùi quân địch, nhưng thân hình anh dũng của người chiến sĩ trẻ đã ngã xuống khi hai tay vẫn ghì chặt chân súng trên bờ vai loang máu.
Kháng chiến chống Pháp thắng lợi, nhưng hòa bình chưa kịp lập lại thì cuộc chiến chống Mỹ cứu nước lại vẫy gọi. Ngọn đuốc hy sinh của thế hệ đi trước được trao lại cho những người con miền Nam kiên trung. Năm 1964, tại Sài Gòn, người thợ điện trẻ Nguyễn Văn Trỗi bị bắt khi thực hiện kế hoạch ám sát phái đoàn quân sự Mỹ tại cầu Công Lý. Suốt những tháng ngày bị tra tấn dã man, anh không nửa lời khuất phục. Ngày 15 tháng 10 năm 1964, trước họng súng của kẻ thù tại pháp trường Khám Chí Hòa, anh đã giật phắt chiếc băng bịt mắt để nhìn vầng mặt trời đất nước lần cuối cùng. Tiếng hô vang dậy sóng của anh trước khi loạt đạn nổ: "Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!" đã biến 9 phút cuối cùng của cuộc đời anh thành 9 phút bất tử.
Những người anh hùng ấy đã ngã xuống khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Họ để lại sau lưng những hoài bão, những người mẹ già mòn mỏi ngóng trông, và những người vợ trẻ vừa mới cưới. Nhưng dòng máu của Lý Tự Trọng, Bế Văn Đàn, Nguyễn Văn Trỗi và hàng triệu liệt sĩ khác đã thấm đầm vào lòng đất mẹ, dệt nên lá cờ Tổ quốc đỏ tươi, để màu xanh của hòa bình mãi mãi ngự trị trên mảnh đất Việt Nam hôm nay.



