TƯỚNG CAO THẮNG
TRƯỜNG GIANG
Cuối thế kỷ XIX, đất nước Việt Nam chìm trong những năm tháng vô cùng đau thương. Thực dân Pháp từng bước mở rộng quyền kiểm soát, triều đình nhà Nguyễn ngày càng suy yếu, nhiều vùng quê rơi vào cảnh bất ổn. Trước tình hình ấy, phong trào Cần Vương bùng lên ở nhiều nơi. Tại Hà Tĩnh, vùng núi Hương Khê trở thành một trong những căn cứ quan trọng của phong trào chống Pháp. Người lãnh đạo tối cao của cuộc khởi nghĩa là Phan Đình Phùng, một vị lãnh tụ giàu uy tín. Bên cạnh ông có một người tướng trẻ tuổi tài năng tên là Cao Thắng. Nếu Phan Đình Phùng là người giữ ngọn cờ tinh thần thì Cao Thắng là người có vai trò đặc biệt trong việc tổ chức lực lượng và xây dựng sức mạnh quân sự cho nghĩa quân.
Cao Thắng sinh năm 1864 tại Hà Tĩnh. Tuổi trẻ của ông gắn với cuộc sống của nhân dân và những biến động của đất nước. Khi phong trào chống Pháp lan rộng, Cao Thắng nhanh chóng tham gia và thể hiện năng lực đặc biệt. Ông không chỉ có lòng dũng cảm mà còn có tư duy tổ chức rất tốt. Ông hiểu rằng nghĩa quân muốn chiến đấu lâu dài thì không thể chỉ dựa vào lòng nhiệt tình. Phải có tổ chức, phải có căn cứ, phải có lương thực và quan trọng nhất là phải có vũ khí. Trong khi quân Pháp được trang bị súng hiện đại, nghĩa quân phần lớn vẫn phải sử dụng những loại vũ khí thô sơ. Sự chênh lệch ấy khiến Cao Thắng luôn trăn trở.
Từ đó, ông bắt đầu tìm cách chế tạo súng cho nghĩa quân. Đây là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn trong điều kiện kỹ thuật của Việt Nam cuối thế kỷ XIX. Không có nhà máy hiện đại, không có máy móc chính xác, không có nguồn nguyên liệu đầy đủ, nhưng Cao Thắng vẫn quyết tâm thực hiện. Ông cho người nghiên cứu mẫu súng của quân Pháp, tìm hiểu cấu tạo, kích thước và cách vận hành, sau đó tổ chức thợ thủ công chế tạo theo khả năng của mình. Công việc đòi hỏi sự kiên trì và chính xác rất cao. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến khẩu súng không hoạt động hoặc gây nguy hiểm cho người sử dụng. Nhưng bằng sự sáng tạo và quyết tâm, nghĩa quân từng bước sản xuất được những khẩu súng có thể sử dụng trong chiến đấu. Đây là một trong những dấu ấn nổi bật nhất của Cao Thắng.
Không chỉ chú trọng vũ khí, Cao Thắng còn rất giỏi tổ chức lực lượng. Ông xây dựng các đội quân, bố trí căn cứ, huấn luyện nghĩa quân và nghiên cứu địa hình. Núi rừng Hương Khê trở thành lợi thế lớn. Nghĩa quân có thể di chuyển nhanh, ẩn mình trong rừng, bất ngờ tấn công rồi rút lui. Những con đường nhỏ, khe suối, đồi núi vốn quen thuộc với người dân địa phương lại trở thành những tuyến đường chiến đấu hiệu quả. Cao Thắng hiểu rằng muốn chống lại một lực lượng mạnh hơn, nghĩa quân phải biết tận dụng mọi lợi thế của mình. Vì vậy, ông luôn chú trọng đến việc xây dựng một lực lượng có tổ chức và kỷ luật.
Phan Đình Phùng rất tin tưởng Cao Thắng. Hai người có sự phối hợp đặc biệt. Phan Đình Phùng là người có uy tín lớn, có khả năng tập hợp nhân dân và giữ vững ngọn cờ Cần Vương. Cao Thắng lại mạnh về tổ chức quân sự và chiến đấu. Nhờ sự kết hợp ấy, nghĩa quân Hương Khê trở thành một trong những lực lượng mạnh nhất của phong trào Cần Vương. Nhiều trận đánh đã khiến quân Pháp gặp không ít khó khăn. Nghĩa quân không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn có chiến thuật, có căn cứ và có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Nhưng cuộc chiến kéo dài khiến lực lượng nghĩa quân ngày càng gặp nhiều khó khăn. Quân Pháp có ưu thế lớn về vũ khí và lực lượng. Năm 1893, trong một trận chiến quan trọng, Cao Thắng bị thương và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự ra đi của ông là một tổn thất lớn đối với nghĩa quân Hương Khê. Một người trẻ đầy tài năng, đang có nhiều dự định cho cuộc kháng chiến đã không thể tiếp tục con đường của mình. Nhưng sự hy sinh ấy không làm cho tên tuổi ông biến mất. Trái lại, Cao Thắng trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Hà Tĩnh trong những năm tháng chống ngoại xâm.
Điều khiến người đời sau khâm phục Cao Thắng không chỉ là việc ông chiến đấu dũng cảm mà còn là tinh thần sáng tạo và ý thức tìm cách khắc phục điểm yếu của lực lượng mình. Trong điều kiện thiếu thốn, ông vẫn không chấp nhận bó tay. Ông tìm cách học hỏi kỹ thuật của đối phương, biến những điều tưởng như không thể thành có thể. Đó là một bài học quý về trí tuệ và nghị lực. Cao Thắng hy sinh khi mới khoảng 29 tuổi, nhưng những năm tháng ngắn ngủi ấy đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử Hà Tĩnh. Ngày nay, khi nhắc đến ông, người ta nhớ đến một người tướng trẻ của núi rừng Hương Khê, một con người dám nghĩ, dám làm và dám hy sinh vì quê hương. Câu chuyện về Cao Thắng nhắc nhở thế hệ trẻ rằng tuổi trẻ không được đo bằng số năm sống mà được đo bằng những điều tốt đẹp mà mỗi người đã làm cho quê hương, đất nước.



