TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ BÊN LỖ CHÂU MAI
Phan Đình Giót (1922 – 1954) là một trong những biểu tượng chói lọi nhất về tinh thần quả cảm của Quân đội nhân dân Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp. Quê ông ở Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, là chiến sĩ tiêu biểu của Đại đoàn 312 đã anh dũng hy sinh trong trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam. Xuất thân từ gia đình bần nông nghèo khó, ông tham gia kháng chiến với tinh thần quả cảm, từng vượt qua muôn vàn gian khổ trong các đợt xẻ núi, kéo pháo vào trận địa.
2. Bài viết:
PHAN ĐÌNH GIÓT – TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ BÊN LỖ CHÂU MAI.
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trường kỳ đã tạc nên những tượng đài anh hùng bằng xương bằng thịt. Giữa muôn vàn những đóa hoa rực rỡ ấy, cái tên Phan Đình Giót sáng rực lên như một biểu tượng của lòng quả cảm, sự hy sinh vô điều kiện vì độc lập tự do. Hành động "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" của ông không chỉ là một chiến công quân sự, mà còn là một khúc tráng ca bất tử, khơi dậy ngọn lửa quyết chiến quyết thắng cho toàn quân và toàn dân ta trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Từ cuộc đời lầm than đến lý tưởng cách mạng.
Anh hùng Phan Đình Giót sinh năm 1922 trong một gia đình bần nông nghèo khó tại làng Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Tuổi thơ của ông là một chuỗi những ngày tháng nhọc nhằn, cay đắng. Mồ côi cha từ sớm, lại sống trong cảnh đất nước bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh, ngay từ năm 13 tuổi, cậu bé Giót đã phải đi làm thuê, ở đợ để phụ giúp mẹ. Chính hoàn cảnh gia đình khắc nghiệt và sự bóc lột của giai cấp phong kiến địa chủ đã hun đúc trong ông một ý chí sắt đá và lòng căm thù giặc sâu sắc.
Khi ánh sáng cách mạng của Đảng và Bác Hồ soi rọi, Phan Đình Giót đã tìm thấy lý tưởng cho đời mình. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông hăng hái tham gia lực lượng tự vệ địa phương. Đến năm 1950, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, người thanh niên Hà Tĩnh ấy đã quyết chí lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.
Người chiến sĩ thép trên mọi mặt trận.
Trong cuộc đời binh nghiệp, Phan Đình Giót luôn là tấm gương sáng về tinh thần chịu đựng gian khổ và kỷ luật thép. Ông đã kinh qua nhiều chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc, và ở đâu ông cũng thể hiện bản lĩnh của một người chiến sĩ cộng sản kiên trung.
Chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót cùng đồng đội đã tham gia vào những nhiệm vụ cực kỳ nặng nề. Đó là những ngày tháng "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt", là những đêm trắng xẻ núi mở đường, kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn qua đèo cao vực thẳm. Dù gian khổ đến mấy, ông vẫn luôn lạc quan, truyền cảm hứng cho đồng đội bằng tinh thần bền bỉ và ý chí quyết tâm tiêu diệt tập đoàn cứ điểm "bất khả xâm phạm" của thực dân Pháp.
Khúc tráng ca tại cứ điểm Him Lam.
Lịch sử sẽ mãi ghi nhớ ngày 13 tháng 3 năm 1954 – ngày mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ. Nhiệm vụ của đơn vị Phan Đình Giót là tiêu diệt cứ điểm Him Lam, một trong những "cánh cửa thép" bảo vệ trung tâm tập đoàn cứ điểm của địch.
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt ngay từ những phút đầu tiên. Quân Pháp từ trong các công sự kiên cố trút hỏa lực điên cuồng xuống đội hình ta. Phan Đình Giót khi đó là tiểu đội phó bộc phá, đã cùng các đồng đội dũng cảm xông lên phá hàng rào kẽm gai để mở đường cho bộ binh. Trong khói lửa mịt mù, ông đã liên tiếp đánh đến quả bộc phá thứ tám, phá tan các lớp rào cuối cùng.
Tuy nhiên, khi quân ta tiến vào sát lô cốt số 3 của địch, một hỏa điểm cực mạnh từ lỗ châu mai bất ngờ khạc đạn dữ dội, chặn đứng bước tiến của đơn vị. Nhiều đồng đội đã ngã xuống, tình thế trở nên vô cùng nguy cấp. Dù lúc này trên người đã mang nhiều vết thương, máu thấm đẫm áo trấn thủ, nhưng Phan Đình Giót không hề chùn bước. Ông nén đau, dùng sức lực cuối cùng áp sát lô cốt địch, ném quả lựu đạn cuối cùng vào bên trong.
Nhưng hỏa điểm của địch vẫn chưa tắt hoàn toàn. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, với suy nghĩ "thà hy sinh tất cả chứ nhất định không để nhiệm vụ thất bại", Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định phi thường: Ông rướn người lên, dùng đôi vai và lồng ngực vạm vỡ của mình áp chặt vào lỗ châu mai của địch.
Tiếng súng bỗng chốc câm bặt. Cả một vùng chiến địa như lặng đi trong giây lát trước hành động anh hùng ấy. Chớp thời cơ quý giá có một không hai, đồng đội của ông đồng loạt xông lên như thác đổ, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Him Lam, cắm lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" lên nóc hầm chỉ huy địch. Phan Đình Giót đã hy sinh, nhưng thân thể ông đã trở thành một lá chắn thép, mở đường cho thắng lợi vẻ vang của toàn chiến dịch.
Biểu tượng bất tử và bài học cho hậu thế.
Sự hy sinh của Phan Đình Giót là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của tinh thần yêu nước Việt Nam. Ông ngã xuống ở tuổi 32, độ tuổi sung sức nhất của đời người, để đổi lấy độc lập cho dân tộc và sự bình yên cho đất nước. Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Phan Đình Giót được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì.
Ngày nay, tên của ông được đặt cho những ngôi trường, những con đường trải dài từ Bắc chí Nam. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ lấy thân mình bịt lỗ châu mai đã đi vào thơ ca, hội họa và sách giáo khoa, trở thành bài học đầu đời về lòng dũng cảm cho các thế hệ học sinh Việt Nam.
Nhìn lại cuộc đời và sự hy sinh của anh hùng Phan Đình Giót, chúng ta càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, độc lập. Đó là sự nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước giàu mạnh, xứng đáng với máu xương của cha ông đã đổ xuống. Phan Đình Giót không mất đi, ông vẫn sống mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam như một tượng đài bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.



