Út Tịch
Họ và tên: Nguyễn Thị Út (thường gọi là Út Tịch). Năm sinh: 1931 - Năm hy sinh: 1968. Quê quán: Tam Ngãi, Cầu Kè, Trà Vinh. Câu nói nổi tiếng: "Còn cái lai quần cũng đánh!". Nguyên mẫu: Nhân vật chính trong tác phẩm "Người mẹ cầm súng" của Nguyễn Thi.
Nữ Anh hùng Nguyễn Thị Út (Út Tịch).
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Nguyễn Thị Út (thường gọi là Út Tịch).
Năm sinh: 1931 - Năm hy sinh: 1968.
Quê quán: Tam Ngãi, Cầu Kè, Trà Vinh.
Câu nói nổi tiếng: "Còn cái lai quần cũng đánh!".
Nguyên mẫu: Nhân vật chính trong tác phẩm "Người mẹ cầm súng" của Nguyễn Thi.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ
NGƯỜI MẸ "VỪA ĐÁNH GIẶC VỪA ĐẺ CON"
Trong lịch sử chiến tranh thế giới, hiếm có người phụ nữ nào như chị Út Tịch: Một người mẹ của 9 đứa con (trong đó có những đứa sinh ra ngay giữa bom đạn), một người nông dân nghèo khổ, nhưng lại là một chỉ huy du kích khiến quân thù khiếp vía.
Cuộc đời chị Út gắn liền với những nghịch lý phi thường. Chị đi đánh giặc khi bụng mang dạ chửa sắp sinh. Có lần, đang đi trinh sát thì chuyển dạ, chị sinh con ngay bên bờ ruộng, tự mình cắt rốn, quấn con vào khăn rằn rồi... tiếp tục nhiệm vụ. Những đứa con của chị lớn lên trên lưng mẹ trong những trận càn, bú dòng sữa nóng hổi hòa lẫn mùi thuốc súng.
Câu chuyện nổi tiếng nhất về chị là lần chị dẫn đầu đội du kích tấn công đồn địch. Khi bị địch phản kích dữ dội, một đồng đội lo lắng hỏi: "Chị Út ơi, lỡ tụi nó bắn trúng sắp nhỏ thì sao?". Chị Út trừng mắt, vừa nã súng vừa hét: "Tụi bây cứ đánh mạnh vô! Tao lo được! Nó chết thì tao đẻ đứa khác, chứ để nước mất nhà tan thì sống làm gì!". Câu nói ấy tuy có phần "dữ dằn" nhưng chứa đựng sự hy sinh tột cùng: Chấp nhận mất mát riêng tư để giành lấy độc lập cho cả dân tộc.
Đỉnh cao khí phách của chị là câu nói bất hủ với chồng: "Đánh! Đánh tới cùng! Còn cái lai quần cũng đánh!". Đó không phải là lời nói suông, mà là lời thề sinh tử. Chị đã tham gia 23 trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt nhiều tên địch, thu nhiều vũ khí. Chị hy sinh trong một trận bom B52 năm 1968, khi ước mơ về ngày hòa bình để được "ngủ một giấc cho đã mắt" vẫn chưa thành hiện thực.
Chị Út Tịch là hình tượng lạ lùng và đẹp đẽ nhất của người phụ nữ Nam Bộ: Mộc mạc, bộc trực, yêu chồng thương con hết mực nhưng đánh giặc thì không khoan nhượng.
Đọc chuyện về chị, tôi vừa buồn cười trước sự "tưng tửng" lạc quan của chị, vừa rơi nước mắt trước gánh nặng oằn trên vai người mẹ ấy. Chị dạy cho chúng ta rằng: Lòng yêu nước không phải là những giáo điều xa xôi, mà nó cụ thể, giản dị như việc bảo vệ mảnh vườn, ngôi nhà và tương lai của những đứa con thơ.


