Cựu Thanh niên xung phong

VẠCH PHẤN TRÊN TƯỜNG -NĐC

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Đặng Xuân Quyền (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi không thể dùng lời nói để báo tin, nên nghĩ ra một cách rất đơn giản: vạch phấn trên tường.

Nếu có một vạch phấn ngắn, nghĩa là an toàn.
Nếu có hai vạch, nghĩa là cần cẩn thận.
Còn nếu ba vạch liền nhau, nghĩa là có nguy hiểm, tuyệt đối không được tiếp cận.

Một buổi chiều, tôi nhận được tin lính Pháp sắp càn vào làng.

Đúng lúc đó, có cán bộ hẹn sẽ đi qua nhà tôi.

Không kịp báo trực tiếp, tôi vội lấy một mẩu phấn nhỏ, kẻ ba vạch liền nhau lên bức tường ngoài cổng.

Xong xuôi, tôi quay vào nhà, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Một lúc sau, cán bộ đến.

Anh dừng lại trước cổng, nhìn lên bức tường.

Ba vạch phấn trắng nổi bật trên nền đất.

Anh đứng lại vài giây, rồi lặng lẽ quay đi.

Ngay sau đó, lính Pháp kéo đến.

Chúng lục soát quanh khu vực, nhưng không phát hiện được gì.

Bức tường có vạch phấn cũng không khiến chúng chú ý – vì với chúng, đó chỉ là dấu vẽ vu vơ của người dân.

Khi chúng rút đi, tôi ra xóa những vạch phấn.

Nhìn bức tường trở lại bình thường, tôi mới thở phào.

Tối hôm đó, cán bộ quay lại và nói:
‘Ba vạch phấn của anh… đã cứu được cả một con người.’

Tôi nhìn mẩu phấn nhỏ trên tay.

Nó chẳng có giá trị gì trong cuộc sống thường ngày.

Nhưng trong thời hoa lửa, chỉ cần vài nét vẽ đơn giản, nó đã trở thành một tín hiệu sống còn.

Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy những vạch phấn trên bảng, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…

Ngày mà những nét vẽ nhỏ bé… lại mang theo cả sự sống và niềm tin.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn