Vàng A Tính - Người giữ màu áo lính
Giữa thung lũng Mường Bo hiền hòa của tỉnh Lào Cai, nơi mây trắng ôm lấy dãy Hoàng Liên và những thửa ruộng bậc thang xếp tầng như sóng lúa, có một người đàn ông đã già nhưng dáng đứng vẫn thẳng như cây sa mộc đầu bản. Đó là ông Vàng A Tính, cựu chiến binh tiêu biểu mà bà con trong xã luôn nhắc đến với sự kính trọng. Ông Tính sinh năm 1958 trong một gia đình người Mông nghèo ở thôn Mường Bo 2. Thuở nhỏ, ông quen với nương ngô, ruộng lúa và những buổi theo cha vào rừng hái măng, nhưng trong lòng ông luôn có ngọn lửa mạnh mẽ của tuổi trẻ vùng cao. Năm 20 tuổi, nghe tiếng gọi Tổ quốc vang vọng khắp bản làng, ông xung phong nhập ngũ, rời quê hương để tham gia nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Ngày ông khoác ba lô rời bản, mẹ ông dúi vào tay chiếc áo chàm cũ, khẽ nói: “Con đi vì bản vì nước, mẹ đợi.” Nơi chiến trường, ông cùng đồng đội vượt suối, băng rừng, đối mặt với những trận đánh ác liệt. Có lần bị thương ở vai trong một trận giữ điểm cao, ông vẫn cố gắng đứng gác suốt đêm vì “đồng đội còn đứng thì mình cũng phải đứng”. Những năm tháng chiến đấu đã rèn giũa ông thành người kiên cường và nhân hậu. Năm 1984, ông trở về Mường Bo, mang theo vết thương trên vai nhưng trái tim thì đầy khát vọng xây dựng quê hương. Ông bắt tay vào làm kinh tế, mạnh dạn đưa giống lúa mới vào canh tác, cải tạo ruộng bậc thang, nuôi thêm trâu bò. Nhờ sự chăm chỉ và tinh thần kỷ luật quân đội, gia đình ông sớm trở nên khấm khá, được bà con tin yêu. Không chỉ lo cho gia đình, ông Tính còn tích cực tham gia công tác xã hội, nhiều năm liền là Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh của thôn. Ông đi từng nhà vận động bà con bỏ bớt hủ tục, xây nhà tiêu hợp vệ sinh, di dời chuồng trại ra xa nhà ở. Với tính cách thẳng thắn và tận tâm, lời nói của ông luôn có sức nặng. Ông cũng là người truyền lửa cho thanh niên trong bản. Mỗi mùa tuyển quân, ông lại đến từng gia đình động viên con em lên đường, kể cho họ nghe những câu chuyện về tình đồng đội, về ý chí không bao giờ lùi bước. Nhờ ông, nhiều thanh niên Mường Bo tự hào khoác ba lô nhập ngũ, tiếp bước truyền thống của cha anh. Tuổi đã cao nhưng ông Tính vẫn cùng dân quân thôn tuần tra những tuyến đường, hỗ trợ bà con mỗi khi mưa lũ đổ về. Ông luôn cho rằng: “Sống ngày nào phải có ích ngày ấy, mình còn đứng được là còn phải giúp người khác.” Nhờ những đóng góp bền bỉ suốt nhiều năm, ông được xã tuyên dương là “Cựu chiến binh gương mẫu”, “Nông dân sản xuất giỏi”, và là “Người có uy tín trong cộng đồng”. Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất chính là sự bình yên của bản làng và tình cảm của bà con dành cho mình. Mỗi chiều, khi mặt trời khuất sau dãy núi, người ta vẫn thấy ông Tính ngồi trước hiên nhà gọt lại chiếc cán cuốc, chuẩn bị cho buổi lao động sớm hôm sau. Dáng nhỏ bé của ông giữa núi rừng Mường Bo bình dị mà hiên ngang, như một biểu tượng sống động của người lính cụ Hồ – người đã cống hiến tuổi trẻ cho đất nước và tiếp tục cống hiến trọn đời cho quê hương.



