Cựu chiến binh

VĂT rỪNG

“Chắc lúc nãy cậu để hở ống quần rồi.” Quả thật đúng như vậy. Khi nhìn lại, tôi mới thấy ống quần mình bị xộc lên, tạo ra một khe hở. Chỉ cần sơ ý một chút thôi là vắt rừng có thể bám vào ngay.

19/03/2026vũ ĐỨC aNH TUẤN3 lượt xem0 lượt chia sẻ

VẮT RỪNG

Tôi là Vũ Văn Mão. Những năm tháng sống và hành quân trong rừng đã để lại cho tôi rất nhiều kỷ niệm. Có những chuyện nghe qua tưởng nhỏ nhặt, nhưng với người lính từng ở rừng lâu ngày thì lại nhớ mãi. Một trong số đó là lần tôi sơ ý để hở ống quần và bị vắt rừng bám vào.

Hôm ấy đơn vị tôi đang hành quân qua một khu rừng ẩm thấp. Đường đi nhiều lá mục, đất mềm và trơn. Sau một quãng nghỉ ngắn, tôi vội vàng đứng dậy tiếp tục đi mà quên buộc lại ống quần cho kín. Bình thường chúng tôi vẫn cẩn thận nhét ống quần vào tất hoặc buộc dây cho chặt để tránh vắt, nhưng hôm đó vì vội nên tôi không để ý.

Đi được một đoạn khá dài, tôi bắt đầu thấy chân hơi ngứa. Lúc đầu tôi nghĩ chắc chỉ là cành cây quệt vào da. Nhưng càng đi, cảm giác ấy càng rõ hơn. Khi đơn vị dừng nghỉ, tôi ngồi xuống nhìn lại chân mình thì giật mình thấy một con vắt rừng đã bám vào từ lúc nào.

Con vắt nhỏ thôi, nhưng bụng đã căng lên vì hút máu. Thấy vậy tôi vội gọi đồng đội lại. Mấy anh em nhìn thấy thì vừa giúp tôi gỡ vắt ra vừa cười:

“Chắc lúc nãy cậu để hở ống quần rồi.”

Quả thật đúng như vậy. Khi nhìn lại, tôi mới thấy ống quần mình bị xộc lên, tạo ra một khe hở. Chỉ cần sơ ý một chút thôi là vắt rừng có thể bám vào ngay.

Sau khi gỡ vắt ra, máu vẫn còn chảy ra một chút. Một anh đồng đội lấy ít thuốc bôi vào cho tôi. Những chuyện như vậy trong rừng không phải hiếm. Ai từng đi rừng nhiều cũng đều ít nhất vài lần bị vắt bám.

Lúc đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng rồi cũng quen. Trong rừng, ngoài muỗi còn có vắt, có nhiều thứ khiến người lính phải chú ý từng chút một. Từ hôm đó, trước khi hành quân, tôi luôn kiểm tra lại ống quần thật kỹ. Chỉ cần buộc chặt hoặc nhét gọn vào tất là có thể tránh được phần lớn vắt rừng.

Những lúc ngồi nghỉ, chúng tôi cũng thường kiểm tra cho nhau. Người nhìn chân người kia, xem có con vắt nào bám không. Có khi phát hiện ra thì cả nhóm lại cười ồ lên vì ai đó bị vắt “đánh lén”.

Dù là chuyện nhỏ, nhưng nó khiến tôi nhớ mãi. Bởi trong rừng, người lính phải học cách thích nghi với rất nhiều điều: từ thời tiết, địa hình cho đến những con vật nhỏ bé như vắt rừng.

Nhiều năm sau khi đã rời quân ngũ, mỗi khi đi qua những khu rừng ẩm ướt, tôi lại nhớ đến lần bị vắt bám vì để hở ống quần năm ấy. Nghĩ lại thấy vừa buồn cười vừa đáng nhớ.

Bởi chính những chuyện giản dị như thế đã làm nên những ký ức rất riêng của đời lính, những ký ức mà dù thời gian trôi qua bao lâu, tôi vẫn không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn