Cựu chiến binh

VẮT RỪNG VÀ MUỖI RỪNG

VẮT RỪNG VÀ MUỖI RỪNG

04/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

VẮT RỪNG VÀ MUỖI RỪNG

Tôi là Nguyễn Văn Hôn. Nhắc đến rừng núi trong đời lính, nhiều người thường nhớ đến nắng mưa, đói khát hay những chặng hành quân dài. Còn với tôi, có một nỗi ám ảnh rất riêng, đó là vắt rừng và muỗi rừng – những “kẻ thù thầm lặng” nhưng dai dẳng, bám theo người lính từng bước.

Đơn vị tôi thường xuyên cơ động trong rừng sâu. Rừng rậm, ẩm thấp, lá mục dày, suối khe chằng chịt – môi trường lý tưởng của vắt. Ngày đầu vào rừng, tôi chưa quen. Quần ống rộng, cổ chân hở, chỉ chú ý đường đi mà không để ý dưới chân. Đến lúc dừng nghỉ, nhìn xuống mới giật mình thấy vắt bám đầy ống quần, có con đã no căng lúc nào không hay.

Cảm giác đầu tiên không phải là đau, mà là rợn người. Vắt cắn rất êm, chỉ đến khi thấy máu rỉ ra mới biết. Anh em trong tổ phải gọi nhau lại, dùng que gạt vắt ra, rồi buộc chặt ống quần, nhét tất cho kín. Có người đùa cho đỡ sợ, nhưng ai cũng hiểu, vắt rừng không đùa được.

Những ngày sau đó, chúng tôi quen dần. Trước khi hành quân, ai cũng cẩn thận buộc chặt ống quần, bôi thuốc chống vắt. Nhưng dù cẩn thận đến mấy, vắt vẫn có cách tìm đến. Chỉ cần dừng lại lâu một chút ở chỗ ẩm thấp, thế nào cũng có vài con lặng lẽ bò lên. Có hôm, vừa qua suối xong, chưa kịp đi tiếp, đã thấy vắt bám kín cổ chân.

Ban ngày đã vậy, ban đêm còn thêm muỗi rừng. Muỗi trong rừng to, bay vo ve không dứt. Khi mắc võng ngủ, dù đã quấn tăng, kéo màn cẩn thận, vẫn có con lọt vào. Chỉ cần sơ ý là cả đêm không yên. Tiếng muỗi vo ve bên tai, cái ngứa âm ỉ khiến giấc ngủ chập chờn. Có đêm, tôi vừa chợp mắt lại phải bật dậy đập muỗi, rồi lại nằm xuống, mệt mỏi vô cùng.

Những ca gác đêm là lúc muỗi rừng hoành hành dữ nhất. Đứng gác trong bóng tối, không dám động đậy nhiều, muỗi cứ thế bu vào. Tay chân lấm tấm vết đốt, ngứa ngáy, nhưng vẫn phải giữ im lặng, giữ tỉnh táo. Tôi nhớ có lần, gác xong, nhìn tay mình chi chít nốt đỏ, chỉ biết cười trừ.

Giữa những khó chịu ấy, tình đồng đội lại hiện lên rất rõ. Thấy ai bị vắt cắn nhiều, anh em nhắc nhau kiểm tra lại quần áo. Có người chia nhau chút thuốc chống muỗi hiếm hoi. Đêm ngủ, mắc võng sát lại để dễ trông chừng, nhắc nhau kéo màn kín. Những việc nhỏ thôi, nhưng giúp chúng tôi vượt qua những phiền toái rừng núi.

Dần dần, vắt rừng và muỗi rừng trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống trong rừng. Không còn giật mình hay hoảng sợ như lúc đầu nữa. Chúng tôi học cách chung sống với chúng, học cách bảo vệ mình tốt hơn. Tôi nhận ra, đời lính trong rừng không chỉ đối mặt với gian khổ lớn lao, mà còn với những thử thách rất nhỏ nhưng bền bỉ.

Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần đi rừng hay nghe ai nhắc đến vắt, đến muỗi, tôi lại nhớ những ngày xưa ấy. Nhớ những bước chân lội suối, những đêm mắc võng giữa rừng, nhớ cả những lần hì hụi gỡ vắt cho nhau.

Với tôi, vắt rừng và muỗi rừng không chỉ là nỗi phiền toái, mà là ký ức rất thật của đời lính. Nó nhắc tôi nhớ về những tháng ngày gian nan nhưng giàu tình người, nơi người lính học cách chịu đựng, thích nghi và luôn dựa vào nhau để đi qua rừng sâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VẮT RỪNG VÀ MUỖI RỪNG | Câu chuyện thời hoa lửa