vẻ đẹp tâm hồn, sự lạc quan và lòng quả cảm của những cô gái tuổi đôi mươi giữa mưa bom bão đạn, đồng thời khơi dậy niềm tự hào và trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc cho thế hệ sinh viên hôm nay
“Đóa hoa bất tử bên cung đường huyền thoại”
Có những cái tên đã đi vào lịch sử như một huyền thoại, và có những con người đã dùng cả tuổi thanh xuân của mình để viết nên hai chữ “hòa bình”. Trong hành trình thực hiện đề án này, tôi đã có cơ hội được trò chuyện cùng bà Lê Thị Kim Thanh, một người phụ nữ với mái tóc đã bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời khi kể về những năm tháng thanh niên xung phong (TNXP) trên tuyến đường Trường Sơn huyết mạch.
Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, gác lại những ước mơ cá nhân, bà Thanh tình nguyện gia nhập lực lượng TNXP. Đơn vị của bà được điều động đến những cung đường ác liệt nhất, nơi mà máy bay địch đánh phá ngày đêm để ngăn chặn sự chi viện của miền Bắc cho miền Nam. Bà chia sẻ: “Lúc đó, con gái tụi bà tóc dài, da trắng, nhưng chỉ sau vài tháng ở rừng, ai nấy đều đen sạm vì nắng gió, tóc thì rụng dần vì nước suối độc và sốt rét rừng. Nhưng lạ lắm, chẳng ai kêu khổ, cứ hễ dứt tiếng bom là lại cầm cuốc, cầm xẻng ra san lấp hố bom cho xe thông tuyến.”
Ký ức đậm nét nhất trong lòng bà chính là tình đồng đội. Bà Thanh kể về những đêm trăng rừng, các cô gái cùng nhau hát vang để át tiếng bom, hay những lúc chia nhau mẩu lương khô cuối cùng. “Có những người bạn hôm trước còn cùng bà thắt bím tóc cho nhau, hôm sau đã nằm lại vĩnh viễn dưới chân đèo sau một trận oanh kích của B-52. Đau thương nhiều lắm, nhưng chúng bà biến nỗi đau thành sức mạnh để bám trụ cung đường,” bà Thanh xúc động nói, đôi bàn tay gầy guộc run nhè nhẹ. Khi được hỏi về cảm xúc ngày giải phóng 30/4/1975, bà cười hiền hậu, một nụ cười rạng rỡ như xua tan mọi dấu vết của thời gian. Với bà, chiến thắng không chỉ là sự kết thúc của bom đạn, mà là ngày mà những người con xa quê được trở về trong vòng tay mẹ, là ngày mà đất nước được nối liền một dải.
Sau chiến tranh, bà Thanh trở về quê hương, sống một cuộc đời giản dị, tiếp tục cống hiến cho công tác xã hội tại địa phương. Đối với bà, việc được sống đến ngày hôm nay đã là một đặc ân lớn lao mà những đồng đội của bà không có được. Vì vậy, bà luôn nhắc nhở con cháu phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.


