Về miền quê có 2 bà mẹ hy sinh con để bảo vệ dân làng
Nghe tiếng máy bay, cụ Nghê cùng chồng và 4 đứa con, bao gồm 2 con của chồng cùng chị gái là bà Nga ẩn nấp trong hầm thì trúng bom bị sập. Chồng cụ Nghê và 2 con của bà Nga bị đất vùi chết.
Cụ Nghê cùng 2 con đẻ là bà Liên (lúc đó chừng 5 tuổi) và con trai tên Tân (mới hơn 3 tháng tuổi) trú gần miệng hầm thoát được ra ngoài, chạy ra ẩn náu ở căn hầm ngoài vườn. Chỉ vài phút sau, căn hầm trong nhà lại bị trúng bom, chồng cụ Nghê cùng 2 người con bị bay mất xác. Cụ Nghê còn có một người em tham gia bộ đội là liệt sỹ Lê Phước Tá, hy sinh năm 1969...
Sau nhiều trận tập kích bằng máy bay và đường thuỷ theo sông Thu Bồn bị bộ đội và du kích đánh trả, gây thiệt hại nặng nề, một ngày đầu tháng 10-1969, Mỹ lại cho máy bay rải thảm và huy động lực lượng hùng hậu đổ bộ xuống vùng đất thượng nguồn sông Thu Bồn nhằm tiêu diệt vùng căn cứ cách mạng, tạo vùng đệm an toàn để bảo vệ tiền đồn Nông Sơn - Quế Sơn, củng cố phòng thủ từ xa cho Đà Nẵng- Hội An. Lúc đó, hơn 100 người dân bán trụ ở thôn Trà Linh cùng cán bộ và du kích xã vượt sông Thu Bồn, vào núi Hòn Kẽm Đá Dừng cách đó hơn 2km trú ẩn. Cụ Nghê tay dắt tay bồng Tân và Liên vượt sông cùng xóm giềng.
Đốt phá và vây ráp nhiều ngày vẫn không tìm thấy bộ đội và dân làng, địch tập trung hoả lực nã vào núi, sau đó dùng tàu gáo, tàu rọ quần thảo để dò tìm.
Bị vây ráp nhiều ngày, lương thực, nước uống người dân mang theo khi chạy giặc cạn kiệt. Một số người liều mình đợi đêm tối ra khỏi hang, lẻn ra nương rẫy để tìm cái ăn thì bị địch phục kích giết hại. Mấy ngày liền cùng mọi người trong hang chịu đói chịu khát, những giọt sữa của cụ Nghê cũng cạn kiệt nên cậu bé Tân khóc quấy không ngừng.
Nghe tiếng súng đi càn của giặc càng lúc càng gần, lòng cụ Nghê nóng như lửa đốt vì sự an nguy của hơn trăm người trú trong hang. Cụ cố dỗ dành, bịt miệng nhưng vẫn không ngăn được tiếng khóc nghèn nghẹt của đứa bé. Lúc này, nhiều người trong hang sợ hãi, lo sợ đứa bé sẽ khiến cả làng gặp họa.
Trước đám đông sắp cuồng loạn, cụ đành dứt ruột hy sinh đứa con bé bỏng vô tội của mình. Xác cậu bé được vùi vội cách miệng hang không xa, sau đó cũng bị thất lạc. Cụ Nghê ngã quỵ, ốm liệt gường. May nhờ có xóm giềng sẻ chia giúp đỡ, cụ mới vượt qua cơn bạo bệnh, tiếp tục sống để nuôi đứa con còn lại.
Đáng trách là có những kẻ hậu sinh không hiểu chuyện, không hình dung được tình thế nguy nan bấn loạn và sẵn sàng phẫn nộ của hơn trăm con người đang bị truy lùng trong hang núi nên khi đọc truyện trên mạng xã hội đã vô tâm bình phẩm, trách móc khiến con cháu cụ đau lòng…



