Bài viết

Vết Thương Còn Lại Sau Hòa Bình

Vết Thương Còn Lại Sau Hòa Bình

Tây Ninh29/04/2026Đoàn xã Vĩnh Châu (Đoàn xã Vĩnh Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài viết kể lại ký ức chiến tranh của ông Đặng Đình Thuận – một người lính cận vệ từng trực tiếp đối mặt với bom đạn trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Qua câu chuyện về một lần bị thương khi làm nhiệm vụ, hình ảnh chiến tranh hiện lên chân thực và sâu sắc, đồng thời làm nổi bật những hy sinh thầm lặng và những di chứng kéo dài đến tận thời bình.

Bài viếtNhân vật được tôi tìm hiểu và ghi lại trong bài viết này là ông Đặng Đình Thuận – ông nội của tôi, đồng thời cũng là một nhân chứng lịch sử đã trực tiếp trải qua những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt của dân tộc.Ông tham gia kháng chiến chống Mỹ vào khoảng năm 1964, đảm nhận nhiệm vụ là một chiến sĩ cận vệ, trực tiếp bảo vệ Tỉnh đội trưởng. Đó là giai đoạn đất nước chìm trong khói lửa, nơi bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào, và ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Khi kể lại những năm tháng ấy, giọng ông luôn trầm tĩnh, không khoa trương, không hào hùng, mà chậm rãi và lặng lẽ, như thể mỗi ký ức đã trở thành một phần máu thịt không thể tách rời.Trong số những câu chuyện ông kể, điều khiến tôi ám ảnh nhất là lần ông bị chấn thương sọ não trong một trận bom. Khi đó, ông đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ thủ trưởng thì bất ngờ bom rơi xuống gần vị trí đóng quân. Không kịp suy nghĩ, ông nhanh chóng kéo Thủ trưởng xuống hầm trú ẩn. Tuy nhiên, khi ông chưa kịp theo xuống, quả bom đã phát nổ. Sức ép cực lớn khiến ông bị hất văng, ngã xuống và rơi vào trạng thái bất tỉnh. Ông may mắn sống sót, nhưng phải mang theo vết thương nặng nề không thể hồi phục hoàn toàn.Để đổi lấy nền hòa bình hôm nay, cái giá phải trả không chỉ là máu và tuổi trẻ, mà còn là những di chứng kéo dài đến suốt cuộc đời. Dù chiến tranh đã lùi xa, những ảnh hưởng của nó vẫn âm thầm tồn tại trong cơ thể ông. Mỗi khi thời tiết thay đổi, ông thường mất ngủ, trí nhớ suy giảm, nhiều khi quên trước quên sau. Những biểu hiện ấy như một lời nhắc nhở rằng chiến tranh chưa bao giờ thực sự kết thúc đối với những người đã từng đi qua nó.Khi lắng nghe câu chuyện của ông, tôi đã lặng im rất lâu, không thể thốt nên lời. Những hy sinh ấy không ồn ào, không được nhắc đến thường xuyên, nhưng lại bền bỉ và sâu sắc. Trên hết, tôi cảm thấy tự hào về ông – một con người bình dị, đã sẵn sàng đặt mình vào nơi nguy hiểm nhất để bảo vệ người khác, để góp phần giữ gìn đất nước.Câu chuyện của ông không chỉ dừng lại ở ký ức cá nhân, mà còn là một phần của lịch sử dân tộc. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, đó là lời nhắc nhở rõ ràng rằng hòa bình không phải là điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu xương và bằng cả những vết thương theo con người suốt cuộc đời. Từ câu chuyện ấy, tôi nhận ra giá trị của lòng yêu nước thầm lặng, tinh thần trách nhiệm và sự kiên cường trước những thử thách khắc nghiệt.Việc chia sẻ lại câu chuyện này là một cách để lưu giữ ký ức, để những hy sinh của thế hệ đi trước không bị lãng quên theo thời gian. Đồng thời, đó cũng là lời nhắc nhở dành cho chính tôi và những người trẻ hôm nay: hãy biết trân trọng cuộc sống hòa bình, sống có ý nghĩa và xứng đáng với những gì đã được đánh đổi trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn