Anh hùng Lực lượng vũ trang

Vết thương thứ nhất

Trận đánh đồn Cô Tô diễn ra trong những ngày cuối năm 1951. Giữa lúc nhiệm vụ đang được triển khai, Cù Chính Lan bị thương lần thứ nhất. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, dù bị thương, ông vẫn tiếp tục ở lại cùng đồng đội và động viên anh em chiến đấu.

Cần Thơ24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vết thương thứ nhất

Trận đánh đồn Cô Tô diễn ra trong những ngày cuối năm 1951.

Giữa lúc nhiệm vụ đang được triển khai, Cù Chính Lan bị thương lần thứ nhất. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, dù bị thương, ông vẫn tiếp tục ở lại cùng đồng đội và động viên anh em chiến đấu.

Những người bên cạnh lo lắng:

— Anh Lan, anh bị thương rồi!

Cù Chính Lan bình tĩnh trả lời:

— Không sao. Anh em cứ tiếp tục nhiệm vụ.

Người đồng đội nhìn anh, rõ ràng không muốn để anh tiếp tục.

Nhưng Lan hiểu rằng trong lúc ấy, điều quan trọng nhất là giữ vững tinh thần của cả đơn vị.

Anh tự trấn tĩnh, rồi tiếp tục phối hợp cùng đồng đội.

Không ai trong số những người lính muốn bỏ lại một người bạn bị thương.

Nhưng Cù Chính Lan hiểu rằng sự lo lắng quá mức có thể khiến đồng đội phân tâm. Anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh để mọi người yên tâm.

Một chiến sĩ hỏi:

— Anh có chịu được không?

Lan đáp:

— Còn làm được việc thì còn phải làm.

Câu nói ấy trở thành nguồn động viên cho những người xung quanh.

Trận đánh tiếp tục.

Cù Chính Lan vẫn theo sát nhiệm vụ được giao, nhắc nhở đồng đội giữ vững tinh thần và phối hợp với nhau.

Sau này, khi kể lại những giờ phút cuối cùng của người anh hùng, các tư liệu cho biết ông bị thương nhiều lần nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu và động viên đồng đội. Sau khi trận đánh kết thúc, ông hy sinh khi tuổi đời mới 20.

“Vết thương thứ nhất” vì thế không chỉ là một dấu mốc trong trận đánh.

Nó cho thấy một phẩm chất nổi bật của Cù Chính Lan: khi gặp khó khăn, anh không để sự khó khăn của bản thân trở thành gánh nặng tinh thần cho đồng đội.

Đối với những người lính cùng chiến đấu hôm ấy, hình ảnh người tiểu đội trưởng bị thương nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ chắc hẳn là một ký ức khó quên.

Và từ câu chuyện ấy có thể rút ra một bài học giản dị:

Lòng dũng cảm không phải là không biết sợ hay không biết đau. Lòng dũng cảm còn là biết giữ bình tĩnh, biết nghĩ đến đồng đội và tiếp tục làm tròn trách nhiệm trong hoàn cảnh khó khăn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn