Bài viết

Viên phấn cuối cùng

Câu chuyện kể về một lớp học trong thời chiến, nơi cô giáo vẫn kiên trì dạy chữ cho học sinh giữa bom đạn. Một viên phấn nhỏ đã trở thành biểu tượng của ý chí học tập không bị dập tắt.

Hà Tĩnh24/04/2026Nhự Thị Tuyết (Xã Kỳ Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi chiến tranh diễn ra ác liệt, nhiều trường học phải sơ tán về vùng quê.

Cô giáo trẻ Phan Thị Thu Hà được phân công dạy một lớp học nhỏ trong một căn nhà tranh.

Lớp học không bàn ghế đầy đủ, bảng chỉ là tấm gỗ cũ. Sách vở thiếu thốn, học sinh phải dùng lại giấy cũ.

Một hôm, trong lúc đang dạy, tiếng máy bay vang lên. Cả lớp phải nhanh chóng xuống hầm trú ẩn.

Khi quay trở lại, căn lớp đã bị rung chuyển, bụi đất phủ đầy.

Cô Hà cầm hộp phấn lên… chỉ còn lại đúng một viên phấn nhỏ.

Cô nhìn học sinh, rồi mỉm cười:
“Không sao, còn phấn là còn học.”

Cô cẩn thận viết từng nét chữ thật nhỏ lên bảng.

Học sinh ngồi im lặng, chăm chú hơn bao giờ hết.

Mỗi lần viết xong, cô lại dùng tay xóa nhẹ để tiết kiệm phấn.

Viên phấn nhỏ dần… dần… ngắn lại.

Nhưng buổi học vẫn tiếp tục.

Nhiều năm sau, một học sinh trong lớp năm ấy kể lại:
“Chúng tôi không nhớ hết bài học hôm đó… nhưng không bao giờ quên hình ảnh cô giáo giữ từng chút phấn để dạy chúng tôi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn