Cựu chiến binh

VIẾT THƯ VỀ CHO GIA ĐÌNH

VIẾT THƯ VỀ CHO GIA ĐÌNH

15/03/2026Vũ Đức Anh Tuấn3 lượt xem0 lượt chia sẻ

VIẾT THƯ VỀ CHO GIA ĐÌNH

Tôi là Nguyễn Văn Minh. Những năm tháng trong quân ngũ, điều mà người lính mong chờ nhất không phải là những lúc nghỉ ngơi, mà là những lần nhận được thư từ gia đình. Nhưng trước khi nhận được thư, chúng tôi thường là người viết thư về nhà trước, báo tin rằng mình vẫn khỏe mạnh và đang sống tốt trong đơn vị.

Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên ngồi viết thư gửi về cho gia đình. Hôm đó sau một ngày huấn luyện trên thao trường, buổi tối đơn vị được nghỉ sớm. Anh em trong tiểu đội lấy giấy bút ra ngồi viết thư dưới ánh đèn.

Tôi cũng lấy tờ giấy đã chuẩn bị sẵn, ngồi xuống chiếc bàn gỗ nhỏ trong lán. Bên ngoài trời đã tối, chỉ còn tiếng côn trùng vang lên giữa khu rừng yên tĩnh.

Cầm bút trên tay, tôi bỗng thấy khó viết những dòng đầu tiên. Trong đầu có rất nhiều điều muốn nói với gia đình, nhưng khi đặt bút xuống giấy lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Cuối cùng tôi viết những dòng rất giản dị:

“Bố mẹ kính yêu! Con ở đơn vị vẫn khỏe. Cuộc sống trong quân đội tuy vất vả nhưng rất vui. Bố mẹ ở nhà đừng lo cho con.”

Sau đó tôi kể thêm về cuộc sống trong đơn vị: những buổi tập luyện trên thao trường, những bữa cơm cùng đồng đội và cả những lúc hành quân trong rừng.

Nhưng điều tôi nhắc đi nhắc lại nhiều nhất vẫn là gia đình giữ gìn sức khỏe. Vì ở xa nhà, người lính lúc nào cũng lo bố mẹ vất vả ở quê.

Viết được vài trang giấy, tôi đọc lại một lần nữa. Dù lời lẽ không hoa mỹ, nhưng tất cả đều là tình cảm thật của một người con xa nhà.

Khi gấp lá thư lại bỏ vào phong bì, trong lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm. Tôi biết rằng chỉ cần vài ngày nữa thôi, bức thư sẽ đến tay gia đình, và bố mẹ sẽ biết rằng tôi vẫn bình an.

Những ngày sau đó, tôi luôn mong chờ hồi âm từ nhà. Mỗi khi đơn vị phát thư, ai cũng háo hức. Chỉ cần nhìn thấy tên mình trên phong bì là cảm giác vui khó tả.

Bây giờ nhớ lại, những lá thư thời quân ngũ tuy đơn giản nhưng chứa đựng tình cảm rất sâu nặng giữa người lính và gia đình.

Và đối với tôi, kỷ niệm ngồi viết lá thư đầu tiên gửi về cho gia đình trong những năm tháng quân ngũ vẫn luôn là một ký ức rất ấm áp và khó quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VIẾT THƯ VỀ CHO GIA ĐÌNH | Câu chuyện thời hoa lửa