Viết Tiếp Bản Hùng Ca – Cùng Thế Hệ Trẻ Lắng Nghe Câu Chuyện Từ Đôi Mắt Nhân Chứng
VIẾT TIẾP BẢN HÙNG CA – CÙNG THẾ HỆ TRẺ
LẮNG NGHE CÂU CHUYỆN TỪ ĐÔI MẮT NHÂN CHỨNG
Trong không khí trang nghiêm nhưng ấm áp nghĩa tình, buổi gặp mặt giữa các đoàn viên, thanh niên Chi đoàn Tiểu học Đức Xuân cùng bác Hà Thị Chương – một cựu thanh niên xung phong, nhân chứng lịch sử – đã để lại nhiều dư vị sâu sắc. Đây không chỉ là hoạt động tri ân đầy ý nghĩa mà còn là cơ hội quý báu để thế hệ trẻ được lắng nghe những câu chuyện chân thực từ quá khứ hào hùng của dân tộc.
Bác Hà Thị Chương sinh năm 1948, tham gia cách mạng vào ngày 12/8/1972 – thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. “Ngày ấy, tiếng gọi Tổ quốc là tất cả. Chúng tôi lên đường khi tuổi đời mới đôi mươi, chẳng sợ hiểm nguy, chỉ sợ đất nước chưa yên bình” – lời chia sẻ mộc mạc mà đanh thép của bác đã khiến cả căn phòng lặng đi vì xúc động.
Ở tuổi 24, khi tình yêu quê hương và khát vọng hòa bình bùng cháy, cô gái trẻ Hà Thị Chương đã tạm gác lại những tình cảm riêng tư để dấn thân vào nơi mưa bom bão đạn. Nhiệm vụ vá đường, san ổ gà để những đoàn xe kịp thời tiếp viện cho tiền tuyến chưa bao giờ là dễ dàng. Bác hồi tưởng lại những ngày đầu nhập ngũ đầy gian khổ: từ thiếu ăn, thiếu mặc đến những đêm thức trắng làm đường dưới tầm oanh tạc của máy bay địch. Chính trong hoàn cảnh nghiệt ngã ấy, bác đã học được sự kiên trì và cảm nhận rõ nét tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng.
Kỷ niệm đau xót nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bác là lần bị thương tại Núi Voi. Khi đang cùng đồng đội làm đường, một trận bom bất ngờ ập xuống. Bác may mắn được cứu chữa kịp thời, nhưng nhiều đồng đội thân thiết đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những ký ức ấy, dù đau thương, vẫn luôn là phần thiêng liêng nhất trong cuộc đời bác, giúp bác xứng đáng với tám chữ vàng danh dự: “TRỌN NGHĨA NƯỚC NON – VẸN TÌNH ĐỒNG ĐỘI”.
Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, bác trở về địa phương vào ngày 8/2/1975, tiếp tục cống hiến sức mình để xây dựng quê hương. Những phẩm chất cao đẹp của người lính cụ Hồ vẫn luôn được bác giữ gìn và phát huy trong cuộc sống đời thường.
Khép lại buổi gặp mặt, bác dặn dò thế hệ trẻ: “Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và nước mắt, các cháu hãy sống sao cho xứng đáng”. Lời nhắc nhở ấy như một hồi chuông thức tỉnh tâm hồn mỗi đoàn viên, thanh niên. Đứng trước một nhân chứng sống của lịch sử, tuổi trẻ hôm nay tự hứa sẽ không ngừng học tập, rèn luyện và sẵn sàng cống hiến để viết tiếp những trang sử vàng của dân tộc trong thời đại mới.


