Võ Minh Thư (2)
Khói Lửa Thành Cổ – Lời Kể Của Nhân Chứng Quảng Trị
Quảng Trị – mảnh đất miền Trung đầy nắng gió – từng là chiến trường ác liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Năm 1972, nơi đây diễn ra trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ, ghi dấu bao mất mát và hi sinh.
Ông Nguyễn Văn Lợi (sinh năm 1950, quê xã Triệu Phong, Quảng Trị) là một trong những nhân chứng sống của mùa hè đỏ lửa ấy. Năm 1972, khi vừa tròn 22 tuổi, ông là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và đạn dược vượt qua dòng sông Thạch Hãn để tiếp tế cho các chiến sĩ trong Thành Cổ.
Ông Lợi kể lại rằng những ngày tháng ấy, bom đạn dội xuống không ngớt. Mặt đất rung chuyển, khói lửa mù mịt. Ban ngày máy bay gầm rú, ban đêm pháo sáng rực trời. Dòng sông Thạch Hãn hiền hòa ngày nào trở thành ranh giới sinh tử. Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại dưới lòng sông khi chưa kịp gửi lời nhắn về gia đình.
Có lần, trong một đêm mưa lớn, ông cùng ba người bạn chèo thuyền vượt sông. Pháo rơi rất gần, nước bắn tung tóe. Ông nhớ rõ cảm giác sợ hãi nhưng vẫn tự nhủ phải tiến lên vì phía trước là những người lính đang chờ tiếp tế. Khi đến bờ bên kia, cả nhóm chỉ còn hai người. Nỗi đau ấy theo ông suốt cuộc đời.
Sau năm 1975, đất nước thống nhất, ông Lợi trở về quê hương, tham gia xây dựng lại Quảng Trị từ đống đổ nát. Những cánh đồng cháy xém dần hồi sinh, những ngôi trường mới mọc lên trên nền đất cũ. Mỗi lần đứng trước Thành Cổ Quảng Trị, ông lại thắp nén hương tưởng nhớ đồng đội.
Giờ đây, khi đã ngoài 70 tuổi, ông Lợi thường kể cho con cháu nghe về một thời máu lửa để nhắc nhở thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình. Ông nói: “Quảng Trị hôm nay xanh tươi là nhờ biết bao người đã ngã xuống. Các cháu phải sống sao cho xứng đáng.”
Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là minh chứng sống cho tinh thần kiên cường của con người Quảng Trị – mảnh đất anh hùng đã đi qua chiến tranh để vươn mình trong hòa bình.


