Võ Minh Thư (4)
Hoa Sim Trên Đồi Hướng Hóa
Ông Trần Văn Lâm (sinh năm 1950, quê xã Tân Liên, huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị) luôn nói rằng ký ức sâu đậm nhất đời mình không phải là tiếng súng, mà là màu tím của hoa sim trên những ngọn đồi quê hương.
Năm 1972, khi vừa tròn 22 tuổi, ông Lâm tham gia chiến đấu tại các cao điểm ở khu vực Hướng Hóa. Những ngọn đồi nơi đây vốn nổi tiếng với sim mọc dày, mỗi mùa hè phủ kín một màu tím dịu dàng. Trước chiến tranh, ông từng cùng bạn bè chăn bò, hái sim, tiếng cười vang cả sườn đồi.
Nhưng khi chiến sự bùng nổ, tất cả đổi thay. Những cao điểm trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội. Bom đạn trút xuống không ngừng. Đồi núi bị cày xới, cây cối bật gốc, đất đá tung lên mù mịt. Những bụi sim tím mỏng manh cũng bị vùi lấp dưới hố bom chằng chịt.
Ông Lâm kể lại rằng có những ngày, khói súng che kín bầu trời, mặt đất rung lên từng hồi. Đồng đội của ông bám trụ giữa mưa bom, vừa chiến đấu vừa đào công sự. Đêm xuống, giữa ánh pháo sáng loé lên, ông vẫn nhớ đến những đồi sim năm nào – nơi từng là chốn bình yên của tuổi thơ.
Có lần, sau một trận bom lớn, đơn vị ông tạm lắng tiếng súng. Ông bước ra khỏi hầm, nhìn quanh chỉ thấy đất đỏ trơ trọi. Những triền đồi quen thuộc trở nên tan hoang. Trong lòng ông dấy lên nỗi xót xa khó tả – như thể một phần ký ức cũng bị bom cuốn đi.
Chiến tranh qua đi. Năm 1975, đất nước thống nhất. Vài năm sau, ông Lâm trở lại ngọn đồi xưa. Con đường đất gồ ghề ngày nào vẫn còn đó, nhưng không khí đã khác. Không còn tiếng đạn nổ, không còn khói lửa mịt mù.
Và rồi ông nhìn thấy điều khiến mình lặng người: giữa những khoảng đất từng bị bom cày nát, những bụi sim nhỏ bắt đầu mọc lại. Ban đầu chỉ lác đác vài cành xanh mảnh mai, rồi theo năm tháng, sim nở rộ. Mỗi độ hè về, cả sườn đồi lại nhuộm tím như chưa từng có chiến tranh.
Ông đứng giữa đồi sim, chạm tay vào những cánh hoa mỏng nhẹ mà lòng trào dâng xúc động. Ông bảo với con trai mình lúc ấy:
“Con thấy không, đất có thể bị cày xới, nhưng sự sống thì không dễ mất đi.”
Sau này, khi đã nghỉ hưu, ông Lâm thường dẫn cháu nội lên đồi mỗi mùa sim chín. Ông kể cho các cháu nghe về những năm tháng khốc liệt, về đồng đội đã nằm lại, về những cao điểm từng đỏ lửa. Nhưng ông không kể bằng giọng bi thương, mà bằng sự trầm lặng và tự hào.
Ông nói:
“Hoa sim giống như người Quảng Trị. Dù bom đạn có tàn phá thế nào, vẫn vươn lên mạnh mẽ. Càng gian khó, càng bền bỉ.”
Ngày nay, Hướng Hóa đã đổi thay nhiều. Đường sá rộng hơn, nhà cửa khang trang hơn, tiếng trẻ em đến trường rộn rã khắp bản làng. Nhưng mỗi khi nhìn đồi sim tím ngát dưới nắng chiều, ông Lâm vẫn thấy trong đó hình ảnh của quá khứ – một quá khứ đau thương nhưng đầy kiên cường.
Với ông, hoa sim không chỉ là loài hoa của núi rừng, mà còn là biểu tượng của ý chí con người. Và mỗi mùa sim nở, ông lại thầm nhủ rằng: hòa bình hôm nay được vun đắp từ chính những mảnh đất từng nhuộm khói lửa năm nào.


