Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Võ Minh Thư (9)

Tiếng Chuông Ở La Vang

27/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phan Văn Lợi (sinh năm 1948, quê Hải Lăng, Quảng Trị) là người đã chứng kiến nhiều đổi thay của vùng đất quanh Thánh địa La Vang suốt hơn nửa thế kỷ qua.

Năm 1967, khi mới 19 tuổi, ông Lợi thường phụ giúp gia đình buôn bán nhỏ gần khu vực La Vang. Khi chiến sự lan rộng, nơi đây không tránh khỏi những đợt bom đạn. Nhà cửa xung quanh bị tàn phá, nhiều người dân phải sơ tán. Ông kể rằng có những đêm cả gia đình phải trú ẩn tạm bợ, nghe tiếng bom vọng từ xa mà lòng thấp thỏm không yên.

Dù vậy, trong ký ức ông, La Vang vẫn là nơi gắn liền với niềm tin và sự chở che. Giữa khói lửa, nhiều người vẫn tìm đến đây cầu nguyện cho người thân bình an. Ông nhớ hình ảnh những cụ già lặng lẽ lần tràng hạt dưới tán cây cổ thụ, bất chấp nguy hiểm.

Sau năm 1975, vùng đất quanh La Vang dần hồi sinh. Ban đầu chỉ là những mái nhà đơn sơ được dựng lại, những con đường đất còn lầy lội. Nhưng theo thời gian, nơi đây trở thành điểm hành hương quen thuộc của nhiều người từ khắp nơi trong cả nước.

Ông Lợi tham gia vào đội tình nguyện giữ gìn trật tự và hỗ trợ khách hành hương mỗi dịp lễ lớn. Ông bảo rằng mình không làm điều gì to tát, chỉ muốn góp một phần nhỏ để nơi linh thiêng ấy luôn trang nghiêm và ấm áp.

Có những ngày tháng Tám, dòng người đổ về đông kín cả khu vực. Tiếng chuông vang lên giữa không gian rộng lớn, âm thanh ngân dài như nhắc nhở về quá khứ và hiện tại. Ông Lợi đứng lặng, nhớ lại những năm tháng chiến tranh khốc liệt, rồi nhìn cảnh người dân hôm nay bình yên đi lễ mà lòng xúc động.

Ông thường nói với con cháu:
“Quê mình đã trải qua nhiều đau thương, nhưng niềm tin thì chưa bao giờ mất.”

Giờ đây, khi đã ngoài bảy mươi tuổi, ông Lợi vẫn giữ thói quen mỗi sáng đi bộ quanh khuôn viên La Vang. Ông nhìn những hàng cây xanh mát, những công trình được xây dựng khang trang, và thầm cảm nhận sự đổi thay mạnh mẽ của quê hương.

Với ông, La Vang không chỉ là một địa danh tôn giáo, mà còn là biểu tượng của sức sống và sự hồi sinh. Từ những năm tháng bom đạn đến những ngày bình yên hôm nay, tiếng chuông nơi đây như nhịp cầu nối giữa quá khứ và tương lai – nhắc nhở mọi người trân trọng hòa bình và gìn giữ những giá trị tốt đẹp của quê hương Quảng Trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn