Vợ người chiến sĩ du kích
Người vợ ở nhà trông ngóng cầu bình an cho chồng khi chồng tham gia cách mạng

VỢ NGƯỜI CHIẾN SĨ DU KÍCH
Năm 1944, thị xã Rạch Giá chìm trong bầu không khí oi nồng của nắng gió miền Tây và sự ngột ngạt của những ngày tiền khởi nghĩa. Cô Hai, mới bước sang tuổi mười bảy, mang vẻ đẹp mộc mạc của con gái vùng sông nước với đôi mắt đen lánh nhưng đượm buồn. Cô vừa kết hôn với Nguyễn Văn Út, một chàng thanh niên nhiệt huyết đã sớm rời nhà để tham gia lực lượng du kích địa phương.Căn nhà lá nhỏ của vợ chồng cô nằm nép mình bên rặng dừa nước ven sông. Từ ngày anh Út đi vào chiến khu, cuộc sống của cô Hai gói gọn trong hai chữ "chờ đợi". Mỗi buổi sớm, cô ra chợ thị xã bán vài bó rau, mớ cá kiếm sống, mắt không ngừng ngó nghiêng ngóng trông một bóng dáng quen thuộc hay một tin tức rỉ tai từ những người giao liên.Hoàng hôn buông xuống trên dòng sông là lúc lòng cô thắt lại vì nỗi nhớ. Cô Hai thường ngồi bên bậc thềm gỗ, nhìn ra bến nước nơi anh Út đã xuống ghe đêm đó. Giặc lùng sục gắt gao, tiếng súng nổ xa xa từ phía rừng vọng về khiến tim cô nhảy nhót liên hồi. Cô biết chồng mình đang đối mặt với hiểm nguy, nhưng niềm tin vào ngày độc lập và ngày anh trở về chưa bao giờ tắt. Mỗi đêm, dưới ánh đèn dầu tù mù, cô lại thầm cầu nguyện cho anh Út chân cứng đá mềm, giữ trọn lời thề sắt son với quê hương và với người vợ trẻ nơi quê nhà.



