VÕ NGUYÊN GIÁP: VỊ TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN
Câu chuyện được kể qua lời của một chiến sĩ tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Trong những ngày chuẩn bị cho trận quyết chiến lịch sử, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đưa ra quyết định quan trọng thay đổi phương châm tác chiến nhằm giảm tổn thất cho bộ đội và đảm bảo thắng lợi. Sự cẩn trọng, trách nhiệm và tầm nhìn chiến lược của ông đã góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội.
Đầu năm 1954. Tôi là một chiến sĩ pháo binh đang tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Những ngày ấy, núi rừng Tây Bắc như rung chuyển bởi khí thế của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ từ khắp mọi miền đất nước đổ về. Đường hành quân vô cùng gian khổ. Ban ngày leo núi. Ban đêm kéo pháo. Có những đoạn đường dốc dựng đứng, hàng trăm người phải cùng kéo một khẩu pháo nặng hàng tấn. Mồ hôi hòa lẫn với bùn đất. Nhưng không ai than vãn. Bởi tất cả đều hiểu rằng phía trước là trận đánh có ý nghĩa quyết định đối với vận mệnh đất nước. Một buổi chiều, đơn vị tôi được lệnh nghỉ chân gần sở chỉ huy chiến dịch. Lần đầu tiên trong đời, tôi được nhìn thấy Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ông mặc bộ quân phục giản dị. Đôi mắt sáng nhưng đầy trầm tư. Không giống hình dung của tôi về một vị tướng nổi tiếng, ông rất gần gũi. Khi đi qua các đơn vị, ông luôn dừng lại hỏi han chiến sĩ. "Anh em ăn uống có đủ không?" "Hành quân có ai bị ốm không?" Những câu hỏi đơn giản ấy khiến chúng tôi cảm thấy vô cùng ấm lòng. Lúc ấy, toàn chiến dịch đang gấp rút chuẩn bị cho trận đánh. Theo kế hoạch ban đầu, quân ta sẽ tiến công trong thời gian ngắn để nhanh chóng tiêu diệt tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Ai cũng háo hức chờ ngày nổ súng. Nhưng rồi một sự việc bất ngờ xảy ra. Sau nhiều ngày nghiên cứu tình hình thực tế, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận thấy địch đã củng cố công sự rất kiên cố. Nếu đánh theo phương án cũ, bộ đội có thể chịu tổn thất lớn. Tối hôm ấy, tại sở chỉ huy, các cán bộ cấp cao họp rất lâu. Không ai biết chính xác nội dung cuộc họp. Chỉ biết rằng không khí vô cùng căng thẳng. Sáng hôm sau, lệnh mới được truyền xuống toàn mặt trận. Chiến dịch tạm hoãn để thay đổi phương châm tác chiến. Nhiều người ngạc nhiên. Bởi mọi công tác chuẩn bị gần như đã hoàn tất. Thậm chí nhiều khẩu pháo đã được kéo vào trận địa. Một số chiến sĩ thắc mắc. Tôi cũng vậy. Một đồng đội của tôi hỏi: "Sao lại thay đổi vào lúc này nhỉ?" Người chỉ huy đại đội đáp: "Đại tướng đã cân nhắc rất kỹ. Quyết định này là vì tính mạng của bộ đội và thắng lợi của chiến dịch." Sau đó chúng tôi nhận được lệnh kéo pháo ra khỏi trận địa. Đó là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn. Con đường núi hẹp và trơn trượt. Có hôm mưa rừng xối xả. Nhiều người kiệt sức. Nhưng không ai bỏ cuộc. Một buổi tối, khi đơn vị đang nghỉ, cán bộ trung đội kể cho chúng tôi nghe về quyết định của Đại tướng. Anh nói: "Đại tướng từng nói rằng phải đánh chắc thắng. Không thể vì nôn nóng mà hy sinh vô ích xương máu của chiến sĩ." Nghe những lời ấy, tôi bỗng hiểu hơn về vị Tổng Tư lệnh. Ông không chỉ nghĩ đến chiến thắng. Ông còn nghĩ đến từng người lính đang ngày đêm chiến đấu ngoài mặt trận. Sau nhiều tuần chuẩn bị lại, chiến dịch chính thức bắt đầu. Lần này quân ta tiến công từng bước chắc chắn. Các trận địa pháo được bố trí hợp lý hơn. Hệ thống giao thông hào ngày càng mở rộng. Từng cứ điểm của địch lần lượt bị tiêu diệt. Khí thế chiến đấu dâng cao khắp mặt trận. Ngày 7 tháng 5 năm 1954. Lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng Đờ Cát. Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ hoàn toàn thất thủ. Cả chiến trường vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Nhiều chiến sĩ ôm nhau khóc. Tôi cũng không cầm được nước mắt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhớ đến những ngày kéo pháo giữa núi rừng. Nhớ đến quyết định đầy khó khăn của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nếu không có sự cẩn trọng và bản lĩnh ấy, chiến thắng có lẽ đã phải trả giá đắt hơn rất nhiều. Sau chiến tranh, tôi có dịp gặp lại nhiều đồng đội cũ. Mỗi lần nhắc đến Điện Biên Phủ, mọi người đều nhắc đến Đại tướng với lòng kính trọng đặc biệt. Bởi ông không chỉ là một vị tướng tài ba. Ông còn là người luôn đặt sinh mạng của chiến sĩ và lợi ích của dân tộc lên trên hết. Đối với tôi, Võ Nguyên Giáp mãi là vị tướng của nhân dân. Một con người đã dành trọn cuộc đời cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Tên tuổi của ông sẽ mãi gắn liền với những chiến công hiển hách và được các thế hệ người Việt Nam đời đời ghi nhớ.


