Võ Thị Sáu (13)
Cô bé Nguyễn Thị Sáu sinh ra trong một gia đình có sáu anh chị em, Sáu là con út. Quê của Sáu ở xã Long Mỹ, nay là xã Phước Long Hội, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Sáu thích thêu thùa, may vá và thích hái hoa - đó là những thú vui của tuổi lên mười.
“ Mùa hoa Lê-ki-ma nở
Ở quê ta miền đất đỏ
Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng
Đã chết cho mùa hoa Lê-ki-ma nở…”
Cứ mỗi khi nghe bài hát ấy, tôi lại chạnh lòng nhớ đến chị – người chiến sĩ cách mạng đã anh dũng hi sinh tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc thân yêu. Cuộc đời của chị thật ngắn ngủi, nhưng hình ảnh của chị luôn tỏa sáng trong trái tim mỗi người Việt Nam. Chị chính là Võ Thị Sáu – người con của miền Đất Đỏ anh hùng.
Cô bé Nguyễn Thị Sáu sinh ra trong một gia đình có sáu anh chị em, Sáu là con út. Quê của Sáu ở xã Long Mỹ, nay là xã Phước Long Hội, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Sáu thích thêu thùa, may vá và thích hái hoa - đó là những thú vui của tuổi lên mười.
Khi vừa mười hai tuổi, Sáu đã được các anh nói cho nghe về cách mạng. Khi thực dân Pháp tái chiếm Đất Đỏ, các anh Ba, anh Năm của Sáu lần lượt thoát li kháng chiến vì thế Sáu đã sớm căm thù lũ giặc dã man. Sáu xin anh cho theo lên chiến khu, có công tác nào phù hợp với sức vóc thì nhận làm.
Chị đã đổi họ Nguyễn thành họ Võ để dễ tham gia các hoạt động. Sáu được tham gia hoạt động bí mật, cơ sở trinh sát của công an xung phong địa phương. Năm mười ba tuổi, chị Sáu đã lập thành tích xuất sắc: lần đầu tiên chị được giao nhiệm vụ ném trái lựu đạn đem về quê hương giết tên quan ba Pháp và chị đã thành công. Chị đã tiêu diệt được tên quan ba Pháp cùng hai mươi ba tên lính khác. Sau thắng lợi đó, Sáu tiếp tục nhận các trận đánh bằng lựu đạn. Mặc dù đó là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm nhưng Sáu vẫn không nản lòng, bởi vì Sáu yêu cách mạng, mong muốn đất nước được hòa bình, độc lập.
Đồng đội tin tưởng Sáu có thể làm tốt các việc khác ngoài các trận đánh bằng lựu đạn nên đã ưng thuận cho chị ở lại Bà Rịa với nhiệm vụ dò la tình hình địch. Chị còn tìm cách phụ giúp việc tiếp tế mọi mặt cho chiến khu.
Ở làng chị có tên cai tổng Tòng, là một tên tay sai bán nước khét tiếng gian ác, hãm hại dân lành, gây bao tang tóc. Chị Sáu lại nhận lựu đạn, quyết tâm cho nổ chết nó. Nhưng lần này chị bị vòng quây của giặc thắt chặt nên chị bị bắt.Đó là năm 1950.
Bắt được chị, chúng luôn thay đổi nơi giam và tiến hành các cuộc tra hỏi, đánh đập tàn nhẫn, cốt khai thác địa điểm, nhân sự các tổ chức cách mạng. Nhưng do là một người con gái không dễ lung lạc, mặc dù chúng tàn bạo nham hiểm đến mức không ngọt dụ dỗ chị. Cuối cùng chúng không nói gì, quyết định án tử hình, đày chị ra Côn Đảo chờ ngày xử bắn.
Trong chuyến tàu ngày 21/1/1952 đưa 40 tù nhân ra Côn Đảo có chị Sáu và ba tử tù . Đến Côn Đảo, chúng giam riêng chị ở xà lim Sở Cô (nay là Trường mẫu giáo Măng Non).
Theo ông Nguyễn Văn Huê (sinh năm 1922), nghề thủy thủ, làm tàu ở Côn Đảo từ năm 1945, là người thợ máy chịu trách nhiệm về máy của chiếc tàu chở chị Sáu kể lại: “Cô Sáu ở Côn Đảo được hai đêm một ngày. Cô Sáu trong giấy tờ thì mười chín tuổi nhưng nhìn tưởng mới mười lăm tuổi thôi. Đôi mắt cô rất sáng và thường mở to. Lúc ở trên tàu cô hát luôn miệng, mà lúc đưa về Cò Tây cô cũng hát suốt đêm. Lúc đêm khuya thanh vắng thì tiếng cô vang xa lắm.”
“Đảo càng khuya càng vắng
Tiếng hát càng ngân cao”
Những ngày cuối đời ở đảo Côn Sơn (tên cũ của Côn Đảo), chị hoàn toàn bình thản, không lộ một giây phút nào lo âu, buồn nản. Phải chăng cái dũng khí hiên ngang ấy chỉ có ở những chiến sĩ cách mạng! Ôi! Cao đẹp và đáng tự hào biết bao về những anh hùng của dân tộc đã anh dũng hi sinh vì tự do, độc lập của non sông đất nước…
Mờ sáng ngày 23/1/1952, thực dân Pháp đưa chị Sáu ra hành quyết. Trước giờ hi sinh, Võ Thị Sáu từ chối rửa tội, từ chối bịt mắt, bình tĩnh hiên ngang cất giọng hát bài “Tiến quân ca”. Người con gái Đất Đỏ hiên ngang nhìn thẳng vào các họng súng đang nhắm vào chị hô lớn:“Việt Nam hoàn toàn độc lập và thống nhất muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!”.
Nấm mồ của chị được anh em bạn tù cùng một số gia đình viên chức trên đảo bảo vệ trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Bởi vì khi giặc bắn chị Sáu xong, liền đẩy xác ra ngoài Hàng Dương. Những người chôn được lệnh kéo xác đến các huyệt đào sẵn. Ngày sau anh em tù đã dựng lên bia xi-măng ghi 23/1/1952 nhưng bị chúa đảo Jarty chạy xe cán nát. Anh em tù lén ra ráp lại, lại bị đập nát nên về sau phải giấu bia xuống dưới đất. Mấy năm sau mới moi lên được thì chữ số đã nham nhở, đọc không rõ. Vì thế, tội ác của bọn thực dân là không thể tha thứ.
Bốn mươi năm sau ngày chị Sáu hi sinh, tượng đài Võ Thị Sáu cao 6m được khánh thành ở Đất Đỏ – quê hương chị. Lăng mộ chị cũng đã được trùng tu tại nghĩa trang Hàng Dương ở Côn Đảo.
Ngày 2/8/1993, Chủ tịch Lê Đức Anh thay mặt nước CHXHCN Việt Nam kí quyết định phong chị Võ Thị Sáu danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”.
Hơn hai mươi năm chiến tranh đã qua đi, nhưng vết thương lòng vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Chiến tranh đã cướp đi sinh mạng của biết bao người vô tội và cũng đã cướp đi những người con trung hiếu của dân tộc đã anh dũng hi sinh vì độc lập nước nhà. Giống như bao chiến sĩ anh hùng cách mạng khác, Võ Thị Sáu đã nêu hình ảnh anh dũng, hiên ngang bất khuất, để lại rất nhiều huyền thoại đẹp đẽ trên những trang sử vẻ vang của dân tộc.
Mãi mãi trong lòng tôi, trong lòng các bạn học sinh, trong lòng thế hệ trẻ Việt Nam mai sau vẫn ngân vang lời bài hát ca ngợi người con gái đất đỏ anh hùng:
“ Kìa hoa Lê-ki-ma nở
Đẹp thêm quê miền đất đỏ
Mùa xuân lan tràn xứ sở
Tôi đến hát trước nấm mồ chôn sâu
Người nữ anh hùng ”.


