Võ Thị Sáu (15)
Chân dung người anh hùng thiếu nữ Giữa những trang sử vàng chói lọi của dân tộc, có một cái tên mà mỗi khi nhắc đến, lòng ta lại bồi hồi một niềm cảm phục xen lẫn tự hào. Đó là chị Võ Thị Sáu – người thiếu nữ đã dùng chính tuổi thanh xuân của mình để viết nên bản anh hùng ca bất diệt về lòng yêu nước. • Họ và tên: Võ Thị Sáu (Tên thật là Nguyễn Thị Sáu). • Năm sinh: 1933 – Năm mất: 1952. • Quê quán: Xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.
CHỊ VÕ THỊ SÁU
1. Chân dung người anh hùng thiếu nữ Giữa những trang sử vàng chói lọi của dân tộc, có một cái tên mà mỗi khi nhắc đến, lòng ta lại bồi hồi một niềm cảm phục xen lẫn tự hào. Đó là chị Võ Thị Sáu – người thiếu nữ đã dùng chính tuổi thanh xuân của mình để viết nên bản anh hùng ca bất diệt về lòng yêu nước. • Họ và tên: Võ Thị Sáu (Tên thật là Nguyễn Thị Sáu). • Năm sinh: 1933 – Năm mất: 1952. • Quê quán: Xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.
2. Tuổi 14 và ngọn lửa cách mạng Chị Sáu lớn lên trong cảnh đất nước bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh quê hương đau thương, người con gái Đất Đỏ ấy đã sớm hun đúc một tinh thần thép. Mới 14 tuổi – cái tuổi mà bạn bè đồng trang lứa còn đang vô tư trong vòng tay cha mẹ, chị đã chính thức trở thành chiến sĩ công an xung phong Đất Đỏ. Chiến công đầu tiên khiến kẻ thù phải khiếp sợ chính là trận đánh tại chợ Đất Đỏ vào năm 1948. Với sự mưu trí, chị đã liệng lựu đạn tiêu diệt tên Cai tổng Tòng – một kẻ tay sai đắc lực của thực dân Pháp, và gây thương vong cho nhiều quân lính khác. Kể từ đó, hình bóng người thiếu nữ nhỏ nhắn nhưng can trường luôn là nỗi khiếp đảm của kẻ thù trong vùng tạm chiếm. Năm 1950, trong một chuyến công tác tại quê nhà, chị không may sa vào tay giặc. Dù bị tra tấn bằng những cực hình dã man nhất, từ điện giật đến dùi cui, chị vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo. Trước sự kiên cường đó, thực dân Pháp đã hèn hạ tuyên án tử hình một người con gái khi chị chưa đầy 18 tuổi.
3. Những phút giây hóa thân vào bất tử Ngày 23 tháng 1 năm 1952, cả Côn Đảo bừng tỉnh bởi một tiếng hát trong trẻo nhưng đầy uy lực. Chị Sáu bước ra pháp trường với tà áo trắng tinh khôi, mái tóc cài một đóa hoa lê-ki-ma vừa chớm nở. Trước họng súng của kẻ thù, chị khước từ chiếc khăn bịt mắt. Chị muốn được nhìn thấy quê hương, nhìn thấy bầu trời Việt Nam lần cuối. "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!" – Câu nói ấy như một cái tát đanh thép vào mặt lũ đao phủ.
Khi tiếng súng vang lên, chị vẫn hát. Tiếng hát "Tiến quân ca" hòa cùng gió biển Côn Đảo, đưa linh hồn người thiếu nữ ấy hóa thành mây ngàn, thành sóng biển, thành huyền thoại trong lòng mỗi người dân Việt.
4. Suy nghĩ của một người con thế hệ hòa bình Gấp lại những trang sử về chị, lòng tôi lặng đi vì xúc động. Ở tuổi của chị, chúng tôi ngày nay đang được sống trong hòa bình, được cắp sách đến trường với bao ước mơ hoài bão. Nhưng chị, chị đã chọn gác lại tất cả để đổi lấy độc lập cho dân tộc. Giá trị mà chị để lại không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là bài học về sự lựa chọn sống có lý tưởng. Câu chuyện của chị nhắc nhở tôi rằng: Hòa bình không phải là điều hiển nhiên, nó được đánh đổi bằng máu và nước mắt của những người đi trước. Là một học sinh, tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để xứng đáng với sự hy sinh của chị. Chị Sáu không mất đi, chị vẫn sống mãi trong màu hoa lê-ki-ma rực rỡ, trong ánh mắt của mỗi người trẻ đang khao khát cống hiến cho Tổ quốc.


