Anh hùng Lực lượng vũ trang

Võ Thị Sáu (21)

Thông tin nhân vật • Họ và tên: Võ Thị Sáu • Năm sinh: 1933 • Năm mất: 1952 • Quê quán: Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu

Cần Thơ06/03/2026Trần Ngô Minh Nguyên - Chi hội sinh viên Ninh Kiều (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

VÕ THỊ SÁU, ĐÓA HOA ĐỎ GIỮA TRỜI CÔN ĐẢO –

Có những lần tôi xem lại những thước phim tư liệu về nhà tù Côn Đảo, nơi từng được mệnh danh là “địa ngục trần gian”, tôi không khỏi rùng mình. Giữa nơi đầy xiềng xích, tra tấn và bóng tối ấy, có một cô gái tuổi đời chưa tròn hai mươi đã bước ra pháp trường với ánh mắt bình thản và nụ cười kiêu hãnh. Người con gái ấy là Võ Thị Sáu.

Thông tin nhân vật

• Họ và tên: Võ Thị Sáu

• Năm sinh: 1933

• Năm mất: 1952

• Quê quán: Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu

Sinh ra trong một gia đình nghèo giàu lòng yêu nước, từ nhỏ chị đã chứng kiến cảnh quê hương bị giặc Pháp đàn áp, người dân bị bắt bớ, đánh đập. Tuổi thơ của chị không có những ngày bình yên như tôi hôm nay, mà là những ngày sục sôi căm phẫn và khát vọng giành lại độc lập cho Tổ quốc.

Những sự kiện lịch sử chị đã trải qua

Năm 14 tuổi, khi nhiều người còn đang cắp sách đến trường, chị đã tham gia đội công an xung phong tại địa phương. Chị làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và trinh sát. Dáng người nhỏ bé, gương mặt hiền lành khiến kẻ địch không mảy may nghi ngờ. Nhưng phía sau vẻ ngoài ấy là một trái tim kiên cường.

Năm 1948, chị đã ném lựu đạn vào một cuộc mít tinh của thực dân Pháp và tay sai ở chợ Đất Đỏ, tiêu diệt tên chỉ điểm nguy hiểm. Sau đó, chị tiếp tục tham gia nhiều hoạt động cách mạng khác. Trong một trận đánh, chị bị bắt.

Tôi không thể tưởng tượng được một thiếu nữ mới 16 tuổi lại phải chịu đựng những đòn roi tra tấn dã man trong nhà giam. Kẻ thù tìm mọi cách ép chị khai ra tổ chức. Nhưng chị không khuất phục. Không một lời khai. Không một sự run sợ.

Năm 1950, chị bị đưa ra xét xử. Khi tòa tuyên án tử hình, chị vẫn hiên ngang, không cúi đầu. Năm 1952, chị bị đưa ra Côn Đảo để thi hành án. Sáng sớm hôm ấy, chị từ chối bịt mắt, yêu cầu được hát. Người ta kể rằng chị đã hát bài “Tiến quân ca” trước khi ngã xuống.

Tôi tự hỏi: điều gì đã tạo nên một tinh thần thép đến vậy trong một cô gái tuổi mười chín? Có lẽ đó là tình yêu quê hương lớn hơn cả nỗi sợ cái chết.

Cảm nhận của tôi

Tôi năm nay cũng đang ở độ tuổi đẹp nhất của đời người. Tuổi trẻ của tôi là giảng đường đại học, là ước mơ nghề nghiệp, là những dự định tương lai. Còn tuổi trẻ của chị là xiềng xích và pháp trường.

Có lúc tôi tự hỏi: nếu sống trong hoàn cảnh ấy, tôi có đủ dũng khí như chị không? Có đủ can đảm để chọn hy sinh thay vì an toàn cho bản thân? Thành thật mà nói, tôi không chắc mình làm được.

Nhưng chính vì thế, câu chuyện của chị khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn về trách nhiệm của thế hệ hôm nay.

Chúng tôi không phải cầm súng ra chiến trường. Chúng tôi không phải đối diện với máy chém hay nhà tù. Nhưng chúng tôi có một “mặt trận” khác – mặt trận của tri thức, của đạo đức và trách nhiệm công dân.

• Học tập nghiêm túc để đóng góp cho đất nước.

• Sống có lý tưởng, không thờ ơ với những vấn đề xã hội.

• Giữ gìn giá trị lịch sử, không để sự hy sinh của cha anh trở nên vô nghĩa.

Tôi nghĩ, tiếp nối “thời hoa lửa” hôm nay không phải là đổ máu, mà là nỗ lực không ngừng để xây dựng một Việt Nam phát triển, văn minh và nhân ái hơn.

Có người nói chị Sáu ra đi khi còn quá trẻ. Nhưng tôi nghĩ, có những cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng rực rỡ như một đóa hoa đỏ giữa trời. Chị đã sống một cuộc đời trọn vẹn với lý tưởng của mình.

Mỗi lần đọc về chị, tôi không thấy bi lụy. Tôi thấy tự hào. Tôi thấy được nhắc nhở rằng tự do hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi thanh xuân của biết bao người như chị.

Và tôi hiểu rằng:

Nếu thế hệ của chị đã sống và hy sinh để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ của tôi phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Ngọn lửa của chị không tắt.

Nó âm ỉ cháy trong lòng mỗi người trẻ biết trân trọng lịch sử.

Và tôi tin rằng, chỉ cần chúng tôi còn nhớ, còn biết ơn và còn hành động vì đất nước, thì “thời hoa lửa” sẽ mãi là nguồn sáng soi đường cho tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn