Võ Thị Sáu
Có những đóa hoa không nở trong vườn, mà nở giữa chốn lao tù xiềng xích. Có những người trẻ không dùng tuổi đôi mươi để mơ mộng, mà dùng nó để viết nên những bản hùng ca cho Tổ quốc. Giữa những ngày tháng Ba rực rỡ này, khi thế hệ K48 chúng tôi đang mải mê với những dự định tương lai, tôi chợt dừng chân trước một câu chuyện cũ – câu chuyện về một người thiếu nữ mười sáu tuổi đã từ chối chiếc băng bịt mắt trước giờ hành quyết, để được nhìn thấy bầu trời Việt Nam lần cuối cùng.
Chị là Võ Thị Sáu – biểu tượng của một thời hoa lửa không bao giờ tắt. Người con gái mười sáu tuổi và lý tưởng lớn Chị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Ở cái tuổi mà lẽ ra các cô gái đang mơ mộng về tương lai, chị đã sớm chứng kiến cảnh lầm than của quê hương dưới gót giày viễn chinh. Năm 14 tuổi, chị chính thức trở thành chiến sĩ trinh sát đội Công an xung phong Đất Đỏ. Nhìn tấm hình đen trắng cũ kỹ của chị, tôi bị ấn tượng mạnh bởi đôi mắt sáng rực lửa và khuôn mặt cương nghị. Không ai có thể ngờ rằng, người thiếu nữ mảnh mai ấy lại có thể một mình thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm, đối đầu trực diện với kẻ thù bằng tất cả sự can trường của một "đóa hoa rừng" đầy gai nhọn.
Năm 1950, chị bị giặc bắt trong một chuyến công tác. Sau gần ba năm bị giam cầm qua các nhà tù Chí Hòa, Bà Rịa và cuối cùng là Côn Đảo, thực dân Pháp đã quyết định thi hành án tử hình với chị khi chị chưa đầy 20 tuổi. Câu chuyện về những giờ phút cuối cùng của chị Sáu đã trở thành huyền thoại. Trước tòa án thực dân, chị dõng dạc tuyên bố: "Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!". Khi ra đến pháp trường tại bãi hàng Dương (Côn Đảo), chị đã từ chối bịt mắt. Chị muốn được nhìn thấy quê hương, thấy bầu trời xanh của Tổ quốc đến giây phút cuối cùng. Chị hát vang bài hát Tiến quân ca với một phong thái ung dung đến lạ lùng, khiến chính những tên đao phủ cũng phải run rẩy trước một tinh thần thép. Sống lại "thời hoa lửa" qua lăng kính người trẻ
Ngày nay, khi đến thăm nghĩa trang Hàng Dương, chúng ta sẽ thấy mộ của chị luôn ngát hương hoa và những chiếc lược nhỏ của người trẻ gửi tặng. Với một sinh viên đang theo học ngành ngôn ngữ như tôi, câu chuyện của chị không chỉ là những dòng chữ trong sách giáo khoa lịch sử. Chị Sáu là minh chứng cho việc tuổi trẻ không giới hạn ở số năm chúng ta sống, mà ở giá trị chúng ta tạo ra cho cuộc đời.
Chị đã sống một cuộc đời "như hoa hướng dương hướng về phía mặt trời", không một giây phút lùi bước trước bóng tối. Nếu anh Tô Vĩnh Diện dùng thân mình chèn pháo, thì chị Sáu dùng tiếng hát và ánh mắt để đập tan sự hung bạo của kẻ thù. Lời thề của thế hệ hôm nay Đứng giữa thời đại công nghệ số và hội nhập quốc tế, thế hệ sinh viên K48 chúng em đôi khi bị cuốn vào những giá trị vật chất hào nhoáng mà quên đi những "đóa hoa" đã lặng lẽ nằm xuống để chúng em có được ngày hôm nay.
Gấp lại trang sử về chị Võ Thị Sáu, tôi tự nhủ mình phải sống trách nhiệm hơn. Lòng yêu nước thời bình không nhất thiết phải là đối mặt với bom đạn, mà là sự nỗ lực bền bỉ để đưa bản sắc Việt Nam, câu chuyện Việt Nam ra thế giới bằng chính ngôn ngữ mà mình đang theo học. Chúng em nguyện sẽ là những người tiếp nối, giữ cho ngọn lửa của chị mãi cháy sáng trong tim mỗi người con đất Việt.



