Võ Thị Sáu (4)
Trong lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những người con đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi khi tuổi đời còn rất trẻ. Một trong những tượng đài sừng sững, kết tinh từ ý chí quật cường và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam, chính là nữ Anh hùng Võ Thị Sáu. Chị không chỉ là một người chiến sĩ, mà là một huyền thoại, một đóa hoa lê-ki-ma rực đỏ giữa phong ba, viết nên khúc tráng ca bất tử bằng máu và lòng yêu nước nồng nàn.
Võ Thị Sáu: Khúc tráng ca bất tử bên bờ sóng Côn Đảo
Trong lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những người con đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi khi tuổi đời còn rất trẻ. Một trong những tượng đài sừng sững, kết tinh từ ý chí quật cường và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam, chính là nữ Anh hùng Võ Thị Sáu. Chị không chỉ là một người chiến sĩ, mà là một huyền thoại, một đóa hoa lê-ki-ma rực đỏ giữa phong ba, viết nên khúc tráng ca bất tử bằng máu và lòng yêu nước nồng nàn.
Sinh ra giữa mảnh đất Đỏ giàu truyền thống cách mạng, ngay từ thuở thiếu thời, Võ Thị Sáu đã mang trong mình dòng máu căm thù giặc sục sôi. Chị tham gia cách mạng khi mới 14 tuổi, trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù với những chiến công vang dội. Hình ảnh cô gái nhỏ nhắn nhưng quả cảm, dùng lựu đạn tấn công những tên tay sai đắc lực của thực dân Pháp, đã trở thành biểu tượng của sự can trường. Dù bị bắt, bị tra tấn dã man trong các nhà lao Đất Đỏ, Bà Rịa và Chí Hòa, thực dân Pháp vẫn không thể khuất phục được ý chí của người con gái ấy. Chúng dùng cái chết để đe dọa, nhưng chúng không biết rằng, với chị Sáu, cái chết cho Tổ quốc chính là một sự sống vĩnh hằng.
Cao trào của bản hùng ca ấy chính là những ngày cuối cùng của chị tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Sáng ngày 23/1/1952, khi hừng đông vừa ló dạng trên biển, thực dân Pháp đưa chị ra pháp trường. Đứng trước họng súng đen ngòm của kẻ thù, chị Sáu không hề run sợ. Chị đã khước từ chiếc băng đen bịt mắt, một hành động đầy khí phách để khẳng định: Người chiến sĩ cách mạng không sợ cái chết, và chị muốn nhìn thấy bầu trời, nhìn thấy mảnh đất quê hương đến tận hơi thở cuối cùng. Giọng hát của chị vang lên, bài "Tiến quân ca" hào hùng hòa cùng tiếng sóng biển Côn Đảo, át cả lời tuyên án của kẻ thù.
Khi tiếng súng vang lên, chị hô vang: "Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Tiếng hô ấy như sấm truyền, rung động cả lòng đất, hun đúc thêm tinh thần chiến đấu cho những người đồng chí đang bị giam cầm. Chị nằm xuống, nhưng linh hồn chị đã hòa vào gió, vào cát, vào từng ngọn sóng Côn Đảo. Sự hy sinh của Võ Thị Sáu không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một sức mạnh vô hình, thúc giục hàng triệu thanh niên Việt Nam lên đường chiến đấu. Chị là hiện thân của vẻ đẹp "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Ngàn năm sau, thế hệ trẻ chúng tôi vẫn mãi tự hào về người con gái Đất Đỏ – người đã dùng tuổi thanh xuân để dệt nên màu cờ Tổ quốc, một đóa hoa không bao giờ tàn trong lòng dân tộc.


