VÕ THỊ SÁU
Họ tên : Ngô Huỳnh Vĩnh Khánh
Lớp : 10A10
Đề bài: Sáng tác các sản phẩm (video,bài viết, infographic…) với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa” để thể hiện lại các câu chuyện lịch sử bằng lăng kính sáng tạo của người trẻ.
“Võ Thị Sáu – Một đời ngắn ngủi, một lý tưởng bất tử.”
“Nữ anh hùng Võ Thị Sáu sinh năm 1933, quê ở Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu. Từ năm 14 tuổi, chị đã tham gia cách mạng, làm nhiệm vụ liên lạc, trinh sát và hỗ trợ lực lượng công an xung phong. Năm 1950, chị bị thực dân Pháp bắt và kết án tử hình dù chưa đủ tuổi trưởng thành. Ngày 23/1/1952, chị hy sinh tại Côn Đảo. Năm 1993, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.”
- Lần đầu tiên tôi biết đến chị Sáu là vào năm lớp 5, trong một tiết học lịch sử. Khi ấy, tôi chỉ nhớ mang máng hình ảnh một cô gái trẻ gan dạ, nhưng lại chẳng thật sự hiểu hết những gì chị đã trải qua. “Hy sinh vì Tổ quốc” đối với tôi lúc đó chỉ là một cụm từ được giáo viên nhắc đến nhiều lần – trừu tượng, xa xôi và khó hình dung. “Làm sao mà con người ta có thể làm những việc này khi chỉ mới 14 tuổi cơ chứ?”
- Nhưng khi lên cấp 2, nhận thức của tôi dần thay đổi. Những câu chuyện lịch sử, những thước phim tư liệu và cả những bài hát về chị Sáu khiến tôi nhìn hình ảnh của chị bằng một cảm xúc sâu hơn. Tôi hiểu được rằng, để có thể đứng lên giữa thời chiến, để có thể giữ vững niềm tin dù tuổi đời còn rất trẻ, chị hẳn đã có một trái tim mạnh mẽ phi thường. Người ta kể rằng, ngay cả khi bị giam giữ, chị vẫn………và có lần đã nói với sự kiên định đáng nể:
“Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội”
"Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!".
- Những câu nói ấy khiến tôi càng khâm phục ý chí của chị – một tinh thần kiên cường mà không phải ai cũng có.
- Và bây giờ, khi tôi vui vẻ tận hưởng những năm tháng cấp 3 đầy tiếng cười, những buổi trưa ngồi tán chuyện cùng bạn bè, những buổi sáng đến trường với tâm hồn nhẹ tênh… thì đâu đó trong suy nghĩ, tôi lại nhớ về chị Sáu. Ở tuổi của tôi bây giờ, chị đã bước vào những ngày tháng gian khổ nhất. Trong khi tôi bận lo bài giảng của thầy cô, những bài kiểm tra trên lớp, chị lại lo cho sự an nguy của đồng đội, lo chuyện bảo vệ quê hương.
- Đôi lúc, tôi tự hỏi:
“Nếu được quay về thời bình như hôm nay, liệu chị Sáu có mỉm cười khi thấy những đứa trẻ như tôi đang sống an yên?”
Có lẽ là có. Bởi chính chị và bao người Anh hùng ngày ấy đã góp phần để thế hệ sau được sống những ngày bình lặng mà họ không thể có.
- Nghĩ đến chị , tôi hiểu rằng hoà bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có . Đó là thành quả được đánh đổi từ mồ hôi , nước mắt , xương máu , lòng dũng cảm và cả niềm tin cháy bỏng của biết bao con người trong thời hoa lửa – nơi mà những người trẻ như chị Sáu đã sống, chiến đấu và tỏa sáng bằng chính nhiệt huyết tuổi đôi mươi. Hình ảnh chị Võ Thị Sáu - cô gái Đất Đỏ với trái tim kiên cường giữa những năm tháng đầy bão tố ấy, luôn nhắc nhở tôi phải biết trân trọng những gì mình đang có.


