VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA LÊ-KI-MA BẤT TỬ GIỮA THỜI HOA LỬA
Trong mạch nguồn lịch sử hào hùng của dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, thành biểu tượng cho lòng yêu nước nồng nàn của tuổi trẻ. Khi nhắc đến chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, trái tim tôi lại bồi hồi xúc động khi nhớ về chị Võ Thị Sáu – người thiếu nữ vùng Đất Đỏ đã hiến dâng cả thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chị Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chị sớm chứng kiến cảnh quê hương lầm than dưới gót giày quân xâm lược. Chính những đau thương ấy đã hun đúc trong chị một ý chí sắt đá. Năm 14 tuổi, cái tuổi mà bạn bè đồng trang lứa còn mải mê sách đèn, chị Sáu đã chính thức tham gia vào Đội Công an xung phong Đất Đỏ, đảm nhận những nhiệm vụ nguy hiểm như giao liên và trực tiếp chiến đấu.
Câu chuyện về sự dũng cảm của chị vẫn vang vọng mãi qua các thế hệ. Tôi nhớ nhất chi tiết chị bí mật ném lựu đạn tiêu diệt tên quan ba Pháp tại phiên chợ Tết. Dù sau đó bị bắt và chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man, người thiếu nữ ấy vẫn không một lời khuất phục. Ánh mắt kiên định và nụ cười hiên ngang của chị trước kẻ thù chính là sức mạnh của niềm tin vào chính nghĩa.
Năm 1952, thực dân Pháp đưa chị ra Côn Đảo để thi hành án tử hình. Trước giờ phút ra pháp trường, chị vẫn giữ phong thái ung dung đến lạ kỳ. Chị không cần bịt mắt, chị muốn được nhìn thấy bầu trời Việt Nam lần cuối. Hình ảnh chị bước đi, mái tóc cài đóa hoa lê-ki-ma trắng muốt, miệng mỉm cười hát vang bài “Tiến quân ca” đã trở thành một biểu tượng bất diệt. Tiếng hô vang: “Việt Nam độc lập muôn năm!” của chị trước khi ngã xuống đã làm rung động cả không gian Côn Đảo. Chị ra đi khi tuổi đời mới tròn mười chín – lứa tuổi đẹp nhất của đời người.
Đối với một học sinh, câu chuyện của chị Sáu là nguồn động lực mạnh mẽ để tôi rèn luyện mỗi ngày. Tôi tự hứa sẽ nỗ lực học tập để xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy. Chị Sáu mãi mãi không mất đi, chị vẫn sống ở tuổi mười chín đôi mươi, mãi mãi là đóa hoa bất tử giữa lòng dân tộc.
Sự hy sinh của chị Võ Thị Sáu không phải là dấu chấm hết, mà là sự hóa thân vào cỏ cây, vào sóng biển và vào màu hoa lê-ki-ma rực rỡ. Chị đã viết nên một “câu chuyện thời hoa lửa” đầy kiêu hãnh, thắp sáng ngọn lửa yêu nước trong trái tim thế hệ trẻ chúng tôi. Nhìn vào tấm gương của chị, tôi hiểu rằng màu mực trên trang giấy hôm nay có được là nhờ màu máu của lớp cha anh đã thấm đẫm vào lòng đất mẹ.


