Võ Thị Sáu – Người con gái Đất Đỏ bất tử.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp oanh liệt của dân tộc, có một cái tên đã trở thành huyền thoại, một biểu tượng cho lòng yêu nước nồng nàn và ý chí quật cường của thế hệ trẻ Việt Nam. Đó chính là chị Võ Thị Sáu – người con gái vùng Đất Đỏ, người đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chị Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm 1933 tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến sự tàn bạo của thực dân Pháp, ngọn lửa căm thù giặc đã sớm bùng cháy trong lòng người thiếu nữ ấy. Mới 14 tuổi, chị đã gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ.
Với dáng người nhỏ nhắn nhưng thông minh và nhanh nhẹn, chị Sáu được giao nhiệm vụ trinh sát và thực hiện nhiều trận đánh táo bạo. Hình ảnh người con gái giả đi chợ để ném lựu đạn tiêu diệt bọn sĩ quan Pháp và tay sai đã trở thành nỗi khiếp sợ cho quân thù lúc bấy giờ. Dù còn rất trẻ, nhưng tinh thần thép và sự quyết đoán của chị đã khiến các đồng đội đi trước cũng phải nể phục.
Năm 1950, trong một chuyến công tác, chị Sáu không may sa vào tay giặc. Chúng đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man nhất, từ đòn roi đến điện giật, hòng khuất phục ý chí của người chiến sĩ trẻ. Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn thất bại. Trước những trận đòn roi đến chết đi sống lại, chị vẫn giữ vững khí tiết, không hé môi nửa lời về tổ chức.
Tháng 1/1952, thực dân Pháp đưa chị ra Côn Đảo để thi hành án tử hình. Chúng hy vọng cái chết sẽ làm lung lạc tinh thần của các chiến sĩ cách mạng đang bị giam cầm tại "địa ngục trần gian" này. Nhưng chính tại đây, chị Sáu đã viết nên một trang sử vàng chói lọi về lòng dũng cảm.
Sáng ngày 23/1/1952, khi bị đưa ra pháp trường, trước mặt là họng súng đen ngòm của quân thù, chị Võ Thị Sáu vẫn hiên ngang, không hề run sợ. Chị từ chối bịt mắt vì muốn nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối. Chị hát vang bài Tiến quân ca, âm vang giữa không gian tĩnh mịch của Côn Đảo như một lời tuyên bố về sự chiến thắng của chính nghĩa. Khi tên đao phủ ra lệnh nổ súng, chị đã hô vang: "Đả đảo thực dân Pháp!", "Việt Nam độc lập muôn năm!", "Hồ Chủ tịch muôn năm!".
Chị hy sinh khi chưa đầy 20 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Sự hy sinh ấy không phải là dấu chấm hết, mà nó đã trở thành một ngọn đuốc rực sáng, tiếp thêm sức mạnh cho hàng triệu người con Việt Nam vững bước trên con đường giải phóng dân tộc.
Ngày nay, tại Nghĩa trang Hàng Dương (Côn Đảo), ngôi mộ của chị Sáu luôn ngào ngạt hương hoa. Người dân Côn Đảo và du khách thập phương đến đây không chỉ để tưởng nhớ một vị anh hùng, mà còn để tri ân một tâm hồn cao thượng. Có rất nhiều giai thoại về sự linh thiêng của chị, nhưng trên tất cả, đó là sự ngưỡng mộ dành cho một "đóa hoa lê-ki-ma" mãi mãi không bao giờ tàn.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tấm gương của chị Võ Thị Sáu là bài học quý giá về lòng yêu nước và trách nhiệm đối với Tổ quốc. Câu chuyện của chị nhắc nhớ chúng ta rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của bao lớp cha anh đi trước.



