Võ Thị Sáu - Người con gái Đất Đỏ kiên trung tại pháp trường
Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo ở Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, cuộc đời cậu bé đã sớm chứng kiến sự tàn bạo của thực dân Pháp đối với nhân dân. Từ 14 tuổi, chị Sáu đã tham gia phong trào cách mạng, làm nhiệm vụ giao liên, chuyển tin, giấu cán bộ cách mạng. Với tinh thần dũng cảm, chị đã nhiều lần vượt qua sự kiểm soát của địch để hoàn thành nhiệm vụ, được cán bộ địa phương khen ngợi là "cô gái Đất Đỏ không sợ gì". Năm 1952, trong một trận đánh phá đồn địch, chị Sáu bị giặc bắt, bị giam tại đồn Pháp ở Đất Đỏ.
Địch dùng mọi hình thức tra tấn dã man để chị khai báo tên đồng đội, nơi ẩn náu của cán bộ cách mạng: đánh đập bằng dùi cui, đốt chân chị bằng mồi lửa, đâm kim vào móng tay, treo chị lên trần nhà suốt nhiều ngày, nhưng chị Sáu không hề hé môi khai báo. Địch biết không thể khuất phục được chị, nên đưa chị ra pháp trường Côn Đảo. Trên đường đi, chị Sáu vẫn ung dung, miệng mỉm cười, hát vang bài ca cách mạng "Đoàn kết chiến đấu, chiến đấu đoàn kết". Khi đến pháp trường, tên đao phủ định bịt mắt chị để bắn, chị Sáu giơ tay gạt tay hắn ra, nói rõ ràng: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn thấy mảnh đất quê hương Đất Đỏ lần cuối cùng, nhìn thấy người Việt Nam tôi yêu quý trước khi tôi đi". Trước họng súng của tên lính Pháp, chị Sáu đứng thẳng, vai ngực ngẩng cao, hô vang ba lần "Độc lập cho Việt Nam! Việt Nam muôn năm!". Đạn nổ, chị Sáu hy sinh ở tuổi 19, để lại tấm gương bất khuất cho mọi thế hệ người Việt.


