Võ Thị Tần là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong Hà Tĩnh, nổi tiếng với sự hy sinh anh dũng tại Ngã ba Đồng Lộc – Ngọn Lửa Bất Diệt Của Đồng Lộc
Võ Thị Tần là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong Hà Tĩnh, nổi tiếng với sự hy sinh anh dũng tại Ngã ba Đồng Lộc – Ngọn Lửa Bất Diệt Của Đồng Lộc
Tác giả: Phạm Hồng Vinh
Trường: Đại học Kinh tế và Quản trị Kinh doanh
Đơn vị: CLB Sinh viên Tình nguyện
Tỉnh: Thái Nguyên
Tên tác phẩm: Võ Thị Tần là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong Hà Tĩnh, nổi tiếng với sự hy sinh anh dũng tại Ngã ba Đồng Lộc – Ngọn Lửa Bất Diệt Của Đồng Lộc
Võ Thị Tần
Võ Thị Tần – Ngọn Lửa Bất Diệt Của Đồng Lộc
Quê quán: Xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.
Chức vụ: Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4Đại đội 552, Tổng đội TNXP 55.
Hoàn cảnh: Võ Thị Tần và đồng đội bám trụ tại "tọa độ chết" Đồng Lộc dưới mưa bom bão đạn để đảm bảo giao thông huyết mạch, với tinh thần "thịt xương vùi bom đạn
Giữa những trang sử hào hùng của dân tộc, có những người anh hùng đã hóa thân vào mây nước, để lại cho hậu thế một niềm xúc động khôn nguôi. Trong số đó, chị Võ Thị Tần – Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4 Thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc – hiện lên như một biểu tượng của vẻ đẹp tâm hồn và ý chí sắt đá của thế hệ "hoa lửa".
Nhắc đến chị Tần, người ta thường nhớ đến một người chỉ huy có đôi mắt cương nghị nhưng ẩn chứa tấm lòng bao dung của một người chị cả. Giữa "yết điểm" Đồng Lộc – nơi mà máy bay Mỹ trút bom đạn xuống như để cày nát cả sự sống – chị Tần vẫn đứng đó, hiên ngang như một cánh thông già trên núi Tùng. Công việc của chị và đồng đội không phải là tay súng trực tiếp đối đầu, mà là tay cuốc, tay xẻng, là dùng chính xương máu mình để "giữ mạch máu giao thông". Trong những giờ phút căng thẳng nhất, khi mặt đất rung chuyển dưới sức ép của bom tạ, chị vẫn luôn là người xông xáo nhất, quan sát từng vị trí bom rơi để rồi ngay khi khói bom chưa kịp tan, tiếng còi của chị đã vang lên thúc giục đồng đội ra trận địa san lấp hố bom.
Sức mạnh của chị không chỉ đến từ lòng thù hận quân thù, mà còn đến từ một tinh thần lạc quan đến lạ lùng. Đọc những dòng thư chị gửi về cho mẹ, ta không khỏi nghẹn ngào trước sự hồn nhiên và dũng cảm: “Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ...”. Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, chị vẫn thấy "vui", vẫn thấy máy bay địch thắp đèn cho mình làm việc. Đó không phải là lời nói dối để mẹ yên lòng, mà là tư thế của một người làm chủ hoàn cảnh, biến những đau thương khốc liệt thành sức mạnh để chiến đấu.
Chị ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 24, cái tuổi đẹp nhất của người con gái với bao ước mơ và một tình yêu còn dang dở. Quả bom định mệnh ấy có thể vùi lấp thân thể chị vào lòng đất mẹ Hà Tĩnh, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa lý tưởng mà chị đã thắp lên. Chị ra đi khi trên tay vẫn còn vương mùi đất đỏ, trên gương mặt vẫn chưa kịp xóa đi những vệt khói bom, nhưng tâm hồn chị đã hóa thành bất tử.
Võ Thị Tần và chín người đồng đội của mình đã nằm lại nơi Ngã ba Đồng Lộc, biến mảnh đất đầy sẹo bom ấy trở thành một đóa hoa rực đỏ. Hình ảnh chị đứng trên đồi cao chỉ huy trận địa sẽ mãi là một bức tượng đài sống động trong lòng những người ở lại, nhắc nhở chúng ta về một thời đại mà những cô gái trẻ đã sống và yêu bằng tất cả sự quyết liệt của trái tim mình.


