Võ Văn Kiệt và tư duy phát triển hạ tầng
Võ Văn Kiệt coi hạ tầng là nền tảng quan trọng để mở rộng không gian phát triển của đất nước.
Khi nền kinh tế bước vào thời kỳ đổi mới, Việt Nam phải giải quyết một bài toán lớn: làm thế nào để tạo ra cơ sở vật chất đáp ứng yêu cầu phát triển. Sau nhiều năm chiến tranh, hệ thống giao thông, điện lực, thủy lợi và các công trình công cộng còn thiếu và yếu.
Võ Văn Kiệt nhìn nhận cơ sở hạ tầng không chỉ là những công trình vật chất. Theo ông, hạ tầng có khả năng mở ra cơ hội phát triển cho cả một vùng. Một con đường mới có thể kết nối nông dân với thị trường. Một tuyến điện mới có thể tạo điều kiện cho nhà máy hoạt động. Một công trình thủy lợi có thể biến vùng đất khó sản xuất thành vùng sản xuất hiệu quả.
Vì vậy, trong thời gian lãnh đạo Chính phủ, ông đặc biệt chú trọng các dự án có tính liên kết vùng và có tác động lâu dài.
Đường dây 500kV Bắc – Nam là ví dụ điển hình. Trước khi công trình được xây dựng, điện năng giữa các miền chưa được kết nối hiệu quả. Sau khi công trình hoàn thành, hệ thống điện quốc gia có thêm khả năng điều phối nguồn điện giữa các vùng.
Võ Văn Kiệt cũng quan tâm đến các dự án giao thông và thủy lợi. Ông cho rằng nếu các vùng kinh tế được kết nối tốt hơn thì hàng hóa có thể lưu thông nhanh hơn, người dân tiếp cận dịch vụ thuận lợi hơn và các địa phương có điều kiện phát huy thế mạnh.
Tư duy hạ tầng của ông vì thế mang tính dài hạn. Ông không chỉ hỏi công trình hôm nay đem lại lợi ích gì mà còn quan tâm công trình đó có thể phục vụ đất nước trong bao nhiêu năm.
Để thực hiện các dự án lớn, Võ Văn Kiệt chú trọng huy động nhiều lực lượng. Nhà nước giữ vai trò định hướng và tổ chức, còn các chuyên gia, kỹ sư, công nhân và người dân trực tiếp biến dự án thành hiện thực.
Nhìn lại thời kỳ này, có thể thấy nhiều công trình lớn đã tạo nền tảng cho sự phát triển của Việt Nam trong những thập niên tiếp theo. Dấu ấn của Võ Văn Kiệt nằm ở tư duy dám đặt ra những mục tiêu lớn và tìm cách tổ chức thực hiện bằng nguồn lực của cả đất nước.



