Bài viết

Võ Văn Phước

DẤU CHÂN THỜI HOA LỬA Chuyên mục “Miền ký ức” – Đoàn phường Long Mỹ

Cần Thơ15/01/2026Phan Thị Bích Trâm (Đoàn phường Long Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

DẤU CHÂN THỜI HOA LỬA

Chuyên mục “Miền ký ức” – Đoàn phường Long Mỹ

Có những ký ức dù thời gian trôi qua bao lâu vẫn không hề phai nhạt. Đó là ký ức của những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh – nơi từng tấc đất, từng con đường đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của bao thế hệ cha anh. Với thế hệ trẻ hôm nay, những ký ức ấy không chỉ để hồi tưởng, mà còn để nhắc nhớ về cội nguồn, về giá trị của hòa bình và độc lập mà chúng ta đang được hưởng.

Qua chuyên mục “Miền ký ức”, tuổi trẻ phường Long Mỹ xin được kể lại những câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động – những mảnh ghép chân thực của một thời hoa lửa, được lưu giữ từ chính ký ức của những con người đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh cho Tổ quốc.

1. Bữa cơm vội giữa hai trận càn

Chú Ba Phước, nguyên cán bộ giao liên, kể rằng trong những năm tháng hoạt động cách mạng, có những ngày chú và đồng đội chỉ kịp ăn một bữa cơm vội trước khi lên đường làm nhiệm vụ.

“Cơm lúc đó thường là cơm độn, ăn với muối mè hay mớ rau rừng hái vội. Nhưng anh em ngồi với nhau, chia từng chén cơm nhỏ mà ấm lắm, vì ai cũng tin rồi sẽ có ngày đất nước yên bình.”

Bữa cơm đơn sơ ấy không chỉ để no lòng, mà còn là nguồn động viên tinh thần giữa những ngày sinh tử. Đối với người lính năm xưa, được ngồi bên nhau, dù chỉ trong chốc lát, cũng là niềm hạnh phúc quý giá giữa bom đạn khốc liệt.

2. Con đường mòn và những bước chân thầm lặng

Bác Tám Lợi, từng là du kích địa phương, nhớ như in những con đường mòn xuyên rừng mà bác cùng đồng đội thường xuyên qua lại để chuyển lương thực, thư từ và tin tức.

“Đi riết quen từng gốc cây, từng khúc quanh. Có bữa trời mưa lớn, đường trơn lắm, nhưng không ai dám dừng lại. Chỉ cần chậm một chút là nhiệm vụ không kịp.”

Những con đường mòn năm ấy không có trên bản đồ, nhưng lại in đậm dấu chân của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Mỗi bước đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng là một bước tiến gần hơn đến ngày toàn thắng.

3. Chiếc võng rách và giấc ngủ tiền tuyến

Trong ký ức của cô Bảy Hường, nguyên thanh niên xung phong, hình ảnh chiếc võng rách theo cô suốt những năm tháng làm nhiệm vụ vẫn còn vẹn nguyên.

“Võng rách, vá chằng vá đụp, nhưng mắc lên là ngủ được. Ngủ để lấy sức, mai còn đi mở đường, tải đạn.”

Giấc ngủ giữa rừng sâu, trong tiếng côn trùng và cả tiếng bom xa xa, là khoảng lặng hiếm hoi của người lính trẻ. Chiếc võng cũ không chỉ là vật dụng sinh hoạt, mà còn là người bạn đồng hành, chứng kiến bao nỗi lo lắng, nhớ nhà và cả niềm tin vào ngày mai.

4. Tuổi trẻ hôm nay – tiếp nối tinh thần năm xưa

Thế hệ trẻ phường Long Mỹ hôm nay lớn lên trong hòa bình, không còn phải băng rừng, lội suối hay đối mặt với bom đạn. Nhưng mỗi câu chuyện được nghe, mỗi ký ức được kể lại đều trở thành bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và trách nhiệm với cộng đồng.

Tuổi trẻ hôm nay tiếp nối tinh thần ấy bằng những việc làm cụ thể: tham gia các hoạt động tình nguyện, chung tay xây dựng nông thôn mới, hỗ trợ chuyển đổi số, giữ gìn an ninh trật tự và bảo vệ môi trường. Đó chính là cách thế hệ trẻ viết tiếp hành trình mà cha anh đã mở lối bằng máu và niềm tin.

5. Miền ký ức – điểm tựa tinh thần cho tương lai

“Miền ký ức” không chỉ là nơi lưu giữ câu chuyện của quá khứ, mà còn là điểm tựa tinh thần cho thế hệ hôm nay và mai sau. Những ký ức ấy giúp chúng ta hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có, và độc lập là thành quả của biết bao hy sinh thầm lặng.

Khi người trẻ biết trân trọng ký ức, biết soi mình vào lịch sử, thì mỗi hành động hôm nay sẽ trở nên có ý nghĩa hơn. Bởi từ miền ký ức ấy, chúng ta tìm thấy động lực để sống tốt hơn, cống hiến nhiều hơn và góp phần xây dựng quê hương Long Mỹ ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn