Anh hùng Lực lượng vũ trang

Vừ A Dính (1)

Trong chuyến hành trình tìm tòi, khám phá những câu chuyện về những vị anh hùng vĩ đại và bất khuất trong công cuộc đấu tranh, giải phóng đất nước ta. Bản thân tôi đã phải ngạc nhiên hay thậm chí là bị khuất phục trước sự kiên trung, anh dũng của vị anh hung trẻ tuổi người dân tộc H’mông – Vừ A Dính. Anh đã chắp cánh cho những trang sử tuy mang theo dáng vẻ đầy hồn nhiên của một cậu bé chưa đầy 15 tuổi khi lựa chọn con đường đầy gian truân mà không phải ai cũng dám đặt lên ở độ tuổi ấy: bảo vệ d

Cần Thơ14/12/2025Huỳnh Nguyễn Vân Anh 12B2 Trường THPT Phan Ngọc Hiển (Đoàn phường Ninh Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vừ A Dính (1)

Trong chuyến hành trình tìm tòi, khám phá những câu chuyện về những vị anh hùng vĩ đại và bất khuất trong công cuộc đấu tranh, giải phóng đất nước ta. Bản thân tôi đã phải ngạc nhiên hay thậm chí là bị khuất phục trước sự kiên trung, anh dũng của vị anh hung trẻ tuổi người dân tộc H’mông – Vừ A Dính. Anh đã chắp cánh cho những trang sử tuy mang theo dáng vẻ đầy hồn nhiên của một cậu bé chưa đầy 15 tuổi khi lựa chọn con đường đầy gian truân mà không phải ai cũng dám đặt lên ở độ tuổi ấy: bảo vệ dân làng, làm liên lạc viên cho bộ đội ta và kiên quyết không khai nửa lời cho bọn Tây hung ác. Câu chuyện không chỉ là lịch sử. Nó còn là ngọn lửa nhỏ, luôn cháy âm ỉ trong lòng của mỗi người Việt ta ấy là ngọn lửa của sự trung thành, sự năng động và anh dung đầy khí thế của tuổi trẻ, niềm tin chiến thắng của tự do, của cả đại dân tộc. Anh là con thứ ba của ông Vừ Chống Lầu và bà Sùng Thị Plây. Sau này, cả hai đều được truy tặng danh hiệu liệt sĩ, bà Plây được phong tặng Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vì gia đình có nhiều đóng góp cho cách mạng. Vừ A Dính được sinh ra và trưởng thành trong gia đình người H’mông có truyền thống yêu nước và cách mạng đầy tự hào và kiên cường. Ngay từ bé, anh đã vô cùng nhanh nhẹn, thông minh và gan dạ, được cha mẹ giáo dục và chứng kiến những ngày tháng chống giặc của đất nước nên mới 13 tuổi anh đã giác ngộ tinh thần cách mạng và lòng căm thù giặc Pháp cháy bỏng trong tấm thân nhỏ bé kia. Pú Nhung là nơi giặc Tây thường xuyên vào cướp bóc, bắt người để khủng bố, đồng thời đây cũng là vị trí chiến lược mà chúng muốn chiếm để cắt đứt liên lạc và truy lùng lực lượng kháng chiến của ta, vì vậy dân làng luôn cử người canh gác đề phòng. A Dính – đứa trẻ chỉ mới 13 tuổi – vẫn gan dạ xung phong làm người canh gác như các anh chị lớn, thể hiện ý chí yêu nước thừa hưởng từ gia đình. Một lần nọ, do biết dân đã canh gác, bọn Tây không đi tuần đường cũ mà bí mật xuyên rừng Bản Chăn lên để cướp phá. Khi phát hiện sự việc, A Dính lao vội về làng, vừa chạy vừa hô to “Có thằng Tây! Có thằng Tây!” khiến dân bản lập tức chạy trốn vào rừng. Dính chạy về nhà xem mẹ và các em đã an toàn hay chưa thì gặp đoàn giặc xồ đến, chúng cướp bóc của cải, bắt dân đi lao dịch và bắt cả A Dính khiêng rọ lợn. Cậu thiếu niên ấy cắn răng gắng sức khiêng rọ lợn nặng, rồi lợi dụng con dốc gần bờ suối giả vờ trượt xuống, rọ bung ra và con lợn chạy vào rừng. Bọn giặc tức giận lao đến đánh đập rồi lôi thân hình nhỏ bé ấy về giam tại đồn Bản Chăn; tên đồn trưởng người Pháp ra lệnh

“Nó làm mất con lợn, nó phải thế mạng!”. Đêm đó biết sáng mai sẽ bị giết, A Dính rủ ông già Vừ Sa (ở bản Phiêng Pi) cùng bị giam dỡ mái trại rồi bò qua các bốt canh để trốn thoát ra ngoài. Trong khoảng thời gian ở ngoài, em làm liên lạc viên cho du kích khi ấy em đã đến bờ suối để gặp mẹ trong lúc đi làm nhiệm vụ và được mẹ trao túi có 100 viên đạn dược mẹ trộm được từ giặc. Thế nhưng em nào biết rằng, sau đó mẹ em – bà Sùng Thị Plây và 22 người khác bị chúng bắn chết trong trại vì lấy trộm đạn dược. Giữa tháng 6 năm 1949, bọn giặc Pháp huy động tổng quân lính trong toàn bộ khu vực để vây bắt và nhằm tiêu diệt được đội vũ trang Tuần giáo của Vừ A Dính. Khi ấy, bọn Tây đổ xô từ tứ phía đi đến căn cứ ở Pù Nhung. Một đội thì tập trung ở dưới đồn Bản Chăn dưới sự chỉ huy của bọn Tây đã bí mật phục kích đầu bản bị bỏ hoang lâu nay ở Pù Nhung. Hôm ấy trời sương giăng mù mịt, trên người Dính vẫn còn mang theo túi đạn do mẹ tiếp ứng, vì sương che khuất tầm nhìn nên em đã lọt vào ổ phục kích của địch mà không hề hay biết. Thằng Tây biết đây là liên lạc viên cho du kích, hắn mừng húm hỏi rằng: “Các ông tỉnh ở đâu” A Dính bình tĩnh trả lời: “Không biết !” Tên đội Tây gầm lên: “Cái bao đạn này mày mang về cho ông tỉnh bắn chúng tao mà mày không biết à ? Nói đi không tao bắn vỡ đầu mày bây giờ”. Dính vẫn trả lời: “Không biết!”. giờ thì thằng Tây đã mất bình tĩnh , nó xông vào đánh Dính túi bụi. Lũ ác ôn ấy đã thay nhau đánh em dã man đến tận trưa. Khi đánh chán chê chúng đã dùng báng súng đánh gãy 1 bên ống chân em. Dù cho mặt mũi sưng húp, nước mắt giàn giụa, chân thì gãy 1 bên nhưng em vẫn cắn răng chịu đựng nhất quyết không bán đứng đồng đội. Đêm ấy, chúng trói em lại dưới gốc cây đào giữa sương khuya lạnh buốt, chúng bỏ đói, để em chết khát. Rồi ngày qua ngày, chúng tiếp tục hành hạ thân thể bé nhỏ của em. Chính cái sự gan dạ từ đứa trẻ ấy đã làm cho bọn lính run sợ, chúng bắt đầu dụ dỗ lời ngọt với em vào sáng ngày thứ ba sau khi bị bắt “Nói một câu tao sẽ cho băng thuốc, chữa chân gãy cho mày, cho mày ăn uống tử tế và thưởng nhiều tiền nữa. Nói, ông tỉnh ở đâu ?” Dính vẫn trơ như đá không hé răng nửa lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn