Vũ Thị Liên
Một lần khác, năm 1968 ở xã Sơn Long (trước đây thuộc H.Tiên Phước, Quảng Nam), sau trận càn, đối phương trú trong ngôi làng. Đêm đó, đơn vị ông bí mật di chuyển, ém quân đánh địch. Ngay trong đêm, máy bay trực thăng đối phương thả pháo sáng phát hiện đội hình, bổ nhào xuống và trút đạn đại liên như mưa. Ông Hiệp trụ lại, kê nòng trung liên hướng lên bắn trả quyết liệt nhưng trúng đạn gãy tay, thủng cổ, bị thương cả chân. Lúc ông bị thương, đại đội trưởng tiếp quản khẩu trung liên quét vào sườn
Một lần khác, năm 1968 ở xã Sơn Long (trước đây thuộc H.Tiên Phước, Quảng Nam), sau trận càn, đối phương trú trong ngôi làng. Đêm đó, đơn vị ông bí mật di chuyển, ém quân đánh địch. Ngay trong đêm, máy bay trực thăng đối phương thả pháo sáng phát hiện đội hình, bổ nhào xuống và trút đạn đại liên như mưa. Ông Hiệp trụ lại, kê nòng trung liên hướng lên bắn trả quyết liệt nhưng trúng đạn gãy tay, thủng cổ, bị thương cả chân. Lúc ông bị thương, đại đội trưởng tiếp quản khẩu trung liên quét vào sườn địch. Sau đó, vì vết thương quá nặng buộc ông phải ra Bắc điều trị. "Chắc nhờ số trời nên tôi còn sống", ông cười hiền, đôi mắt ánh lên sự an nhiên.



