Vũ Thị Nga
Chỉ sống 5 năm đời lính khi tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam tại chiến trường Campuchia, nhưng những năm tháng chiến trận ấy đã làm thay đổi cuộc đời nhà văn, nhà biên kịch Đoàn Tuấn. Một đêm của năm 1983, khi bước xuống ga Hàng Cỏ, run run cùng người bạn đồng ngũ bắt chiếc xích lô để về nhà ông mới tin mình còn sống. Đối diện với cái chết quá nhiều, bởi vậy, ông luôn giữ phong cách sống mộc mạc, trân quý tình cảm đồng đội, nâng niu những giá trị con người. Gần 40 năm trôi qua nhưng
Chỉ sống 5 năm đời lính khi tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam tại chiến trường Campuchia, nhưng những năm tháng chiến trận ấy đã làm thay đổi cuộc đời nhà văn, nhà biên kịch Đoàn Tuấn. Một đêm của năm 1983, khi bước xuống ga Hàng Cỏ, run run cùng người bạn đồng ngũ bắt chiếc xích lô để về nhà ông mới tin mình còn sống. Đối diện với cái chết quá nhiều, bởi vậy, ông luôn giữ phong cách sống mộc mạc, trân quý tình cảm đồng đội, nâng niu những giá trị con người. Gần 40 năm trôi qua nhưng tâm thế của ông vẫn luôn hướng về những đồng đội năm xưa. Những trang viết của “người trở về” Đoàn Tuấn luôn có một sức nặng của lịch sử, của sự chân thực đến tàn khốc nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp của sự chắt lọc, những trang viết mang sức mạnh của chứng nhân.
Chẳng có lấy một bức ảnh lưu lại khoảnh khắc thời chiến trận, nhưng trong ông là tầng tầng lớp lớp những câu chuyện phải kể lại, ông đã làm công việc ấy cần mẫn và luôn luôn chưa thấy hài lòng, bởi ngoài nghĩa vụ “sống để kể lại” thì ông còn là một nhà văn, nhà biên kịch đề cao các giá trị nghề nghiệp. Hồi ức của ông qua Mùa chinh chiến ấy, Mùa linh cảm như những hiện vật quý về tâm hồn người lính khi thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Ông bảo rằng, Sư đoàn 307 của ông có hai người cầm bút là ông và Lê Minh Quốc, nhưng có viết đến hết đời cũng không hết những câu chuyện của đơn vị mình, vì thế, chúng ta vẫn còn một kho tàng vô giá những câu chuyện chiến tranh không ai có thể kể hết...



