Cựu chiến binh

VŨ VĂN TƯƠNG

Trong ký ức của những năm tháng chiến tranh khốc liệt, hình ảnh người lính bộ đội Cụ Hồ luôn sáng mãi như biểu tượng của lòng yêu nước, của những hi sinh lặng thầm mà lớn lao. Trong số những con người đã đi qua thời “hoa lửa” ấy, ông Vũ Văn Tương, sinh năm 1947 tại thôn Đức Phong, xã Kiến Minh, thành phố Hải Phòng, là một trong những nhân chứng sống của lịch sử, một người đã dành trọn tuổi thanh xuân để chiến đấu cho độc lập tự do của Tổ quốc.

Hải Phòng14/08/2026xã Kiến Minh (xã Kiến Minh)9 lượt xem0 lượt chia sẻ
VŨ VĂN TƯƠNG

ÔNG VŨ VĂN TƯƠNG

Trong ký ức của những năm tháng chiến tranh khốc liệt, hình ảnh người lính bộ đội Cụ Hồ luôn sáng mãi như biểu tượng của lòng yêu nước, của những hi sinh lặng thầm mà lớn lao. Trong số những con người đã đi qua thời “hoa lửa” ấy, ông Vũ Văn Tương, sinh năm 1947 tại thôn Đức Phong, xã Kiến Minh, thành phố Hải Phòng, là một trong những nhân chứng sống của lịch sử, một người đã dành trọn tuổi thanh xuân để chiến đấu cho độc lập tự do của Tổ quốc.

Năm 1966, ông Tương lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của binh chủng Tên lửa – lực lượng nòng cốt của bộ đội phòng không. Đơn vị đóng quân huấn luyện tại Yên Thế, Bắc Thái (nay thuộc tỉnh Thái Nguyên). Bảy tháng rèn luyện gian khổ trôi qua, ông được điều về Trung đoàn 362 tại Hà Nội, rồi tiếp tục hành quân qua Hà Tây, Vĩnh Phúc. Công việc của ông là lái xe chở tên lửa cho tiểu đoàn – một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng và cũng vô cùng nguy hiểm, đòi hỏi sự bình tĩnh, chính xác và can trường tuyệt đối.

Năm 1972 – dấu mốc lịch sử với trận “Điện Biên Phủ trên không”. Ông Tương cùng đơn vị tham gia chiến đấu 12 ngày đêm trên bầu trời Hà Nội. Với nhiệm vụ chở tên lửa và nạp đạn cho các tổ hợp, ông và đồng đội không ít lần đối mặt với bom đạn cận kề. Trong số những người đồng cam cộng khổ, ông nhớ mãi đồng đội thân thiết – ông Vũ Đình Can. Trong một chuyến vận chuyển tên lửa, chiếc xe do ông Can điều khiển trúng bom địch, anh dũng hy sinh. Sự ra đi ấy trở thành nỗi đau khó nguôi trong lòng người lính trẻ Vũ Văn Tương, và cũng là động lực để ông tiếp tục chiến đấu đến cùng vì Tổ quốc.

Sau chiến thắng 12 ngày đêm, đơn vị của ông được biên chế vào Đại đội làm y tá Sơ cứu, cấp cứu thương binh, bệnh binh ngay trên chiến trường. Con đường tiến vào chiến trường giai đoạn ấy hiểm trở vô cùng. Ông Tương vẫn nhớ rõ những đêm chạy xe không bật đèn, chỉ dùng đèn rùa để tránh bị lộ vị trí. Khó khăn nhất là quãng đường vượt sông Ba Lòng – nơi những chiếc xe tải chở tên lửa phải len lỏi giữa bùn lầy, bom đạn và sự rình rập của quân thù. Đơn vị đóng quân tại sân bay Tà Cơn, nơi bom đạn cày nát đất đá từng ngày. Thế nhưng người lính vẫn kiên cường, vững tay lái, vững niềm tin.

Từ năm 1972 đến năm 1973, ông Tương cùng đồng đội chiến đấu bền bỉ tại Quảng Trị – mảnh đất khói lửa ác liệt nhất miền Trung. Sau đó ông được xuất ngũ trở về.

Trở về địa phương, ông Tương vẫn giữ nguyên tinh thần của người lính năm xưa. Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn miệt mài vận động giúp đỡ những mảnh đời khó khăn – những đồng đội cũ mang trong mình nỗi đau chiến tranh. Cuộc đời ông Vũ Văn Tương là minh chứng cho phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: gan dạ trong chiến đấu, tận tụy trong hòa bình, trọn vẹn nghĩa tình với quê hương và đồng đội. Ông không chỉ là một nhân vật thời hoa lửa, mà còn là niềm tự hào của xã Kiến Minh, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ hôm nay noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn