Cựu Thanh niên xung phong

Vượt lên từ đó - CĐ Phú Quý

“Tôi năm nay đã ngoài 80 tuổi, nhưng những năm tháng kháng chiến chống Pháp thì không bao giờ quên được. Hồi đó, tôi mới 15 tuổi, sống ở một vùng quê nghèo gần Hà Tĩnh. Cuộc sống vốn đã khó khăn, lại thêm chiến tranh nên càng thiếu thốn trăm bề.

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Đình Hân (chi đoàn Phú Quý)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi năm nay đã ngoài 80 tuổi, nhưng những năm tháng kháng chiến chống Pháp thì không bao giờ quên được.

Hồi đó, tôi mới 15 tuổi, sống ở một vùng quê nghèo gần Hà Tĩnh. Cuộc sống vốn đã khó khăn, lại thêm chiến tranh nên càng thiếu thốn trăm bề.

Khi phong trào ‘toàn dân kháng chiến’ lan rộng, làng tôi ai cũng góp sức. Người thì tham gia du kích, người thì làm liên lạc, còn tôi được giao nhiệm vụ cùng bà con vận chuyển lương thực cho bộ đội.

Nhà nào cũng nghèo, nhưng mỗi bữa ăn đều cố dành ra một nắm gạo. Gọi là ‘nắm gạo nuôi quân’.

Có hôm, mẹ tôi vét gần hết chum gạo, chỉ giữ lại một ít cho gia đình, còn lại đưa cho tôi mang đi. Tôi hỏi:
‘Mẹ ơi, mình ăn gì?’

Mẹ xoa đầu tôi, nói:
‘Bộ đội có sức thì mới đánh được giặc, mình ăn rau cũng được con ạ.’

Tôi gùi bao gạo trên lưng, đi qua rừng, qua suối để đưa đến cho bộ đội. Đường đi nguy hiểm, nhiều khi phải tránh địch càn quét. Có lần tôi suýt bị lính Pháp phát hiện, phải nằm im dưới bụi rậm hàng giờ.

Nhưng điều tôi nhớ nhất là ánh mắt của các anh bộ đội khi nhận được gạo. Họ xúc động lắm, cứ nắm chặt tay tôi mà nói:
‘Cảm ơn bà con… chúng tôi sẽ cố đánh giặc để bà con đỡ khổ.’

Chính những nắm gạo nhỏ bé ấy đã nuôi lớn ý chí chiến đấu của cả một dân tộc.

Giờ đây, khi đất nước đã hòa bình, mỗi lần nhìn thấy bát cơm đầy, tôi lại nhớ đến những ngày gian khó ấy.

Nhớ mẹ tôi.
Nhớ những nắm gạo nghĩa tình.
Và nhớ một thời… cả dân tộc cùng đứng lên vì độc lập.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn