Cựu chiến binh

Xông pha nơi chiến trường lửa đạn

Ông là Lê Quang Trung, sinh năm 1947. Lớn lên trong thời khói lửa của chiến tranh, người con đất thép Vĩnh Linh tham gia cách mạng từ rất sớm, gia nhập Quân đội khi tròn 19 tuổi. Năm 1970, người chiến sĩ trẻ vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng rồi cưới vợ và lên đường vào Nam chiến đấu. Bà Võ Thị Minh Huệ-vợ ông Trung, xưa là cô thôn nữ, ngày thì làm cô giáo mầm non, tối lại chèo đò đưa bộ đội qua sông từ bến đò Tùng Luật. Trong những năm chiến tranh, với mật danh “Bến đò B”, bến đò Tùng Lu

07/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vợ tôi ở lại vừa làm bổn phận của người con dâu với gia đình, vừa hoạt động cách mạng. Chiến tranh chẳng nói trước được điều gì. Ở miền Nam diễn ra nhiều trận đánh ác liệt; còn ở dọc tuyến sông Bến Hải, Mỹ nhiều lần rải bom khi bộ đội qua sông, rất nguy hiểm. Đặt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lên trên, khi chia tay, chúng tôi vẫn giữ vững niềm tin rằng, ngày đất nước độc lập sẽ được đoàn tụ”. Tham gia nhiều trận đánh, trở về từ chiến tranh, vết thương những tháng năm xông pha trận mạc khiến người lính năm xưa không còn khỏe mạnh và khó có thể nhớ hết những nơi mình đã đi qua. Nhưng từ trong thẳm sâu ký ức, trò chuyện với chúng tôi, ông Trung vẫn nhắc đi nhắc lại đầy ám ảnh về trận đánh ác liệt mà ông từng tham gia ở Xuân Lộc vào những ngày đầu tháng 4-1975, gian khổ, hiểm nguy, nhưng rất tự hào trong niềm vui chiến thắng. Chiến dịch tiến công Xuân Lộc kết thúc thắng lợi làm suy sụp tinh thần của binh lính ngụy quân Sài Gòn, thị xã Long Khánh được hoàn toàn giải phóng, mở “cánh cửa thép” tiến vào Sài Gòn. Đất nước độc lập, thống nhất, người lính Lê Quang Trung trở về trong niềm vui sướng đoàn tụ với gia đình. Ông nhớ lại: “Đồng đội tôi người còn, người mất. Dù bao lần vào sinh ra tử, nhưng tôi vẫn còn may mắn là được trở về quê hương như lời hẹn ước với người vợ lúc chia tay”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn