Y tá mặt trận
Y tá mặt trận
Tôi là Phạm Thị Hòa, từng làm y tá tại khu vực gần Ngã ba Đồng Lộc. Nhiệm vụ của tôi là sơ cứu cho bộ đội, thanh niên xung phong và người dân bị thương trong những trận bom ác liệt. Những ngày ấy, công việc rất vất vả vì thương binh được đưa đến liên tục. Trong số những người tôi chăm sóc, tôi nhớ nhất là các cô thanh niên xung phong. Các cô còn rất trẻ nhưng vô cùng dũng cảm. Nhiều lần đang làm nhiệm vụ san đường, các cô bị đất đá văng trúng, tay chân trầy xước hoặc kiệt sức vì làm việc suốt nhiều giờ. Tôi vừa băng bó xong thì các cô đã xin trở lại vị trí làm nhiệm vụ. Tôi khuyên nghỉ ngơi thêm, nhưng các cô chỉ cười và nói: “Đường chưa thông thì xe chưa đi được chị ạ.” Câu nói giản dị ấy khiến tôi xúc động mãi. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, khi nghe tin mười cô gái hy sinh, tôi nghẹn ngào không nói nên lời. Với tôi, các cô là những người con gái anh hùng, đã đặt nhiệm vụ của đất nước lên trên cả sự sống của mình.



