Anh hùng La Văn Cầu, người đã trao cho tôi chiếc khăn quàng đỏ và ngọn lửa niềm tin (phần 1)
Lần đầu tiên tôi biết đến tên anh La Văn Cầu không phải qua sách báo, mà từ câu chuyện của cha tôi kể trong niềm vui và tự hào lớn lao. Năm ấy, năm 1952, tôi còn là một thiếu niên đang học tại Trường cấp I xã Vô Tranh, huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên.
Lần đầu tiên tôi biết đến tên anh La Văn Cầu không phải qua sách báo, mà từ câu chuyện của cha tôi kể trong niềm vui và tự hào lớn lao. Năm ấy, năm 1952, tôi còn là một thiếu niên đang học tại Trường cấp I xã Vô Tranh, huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên.
Cha tôi là một cán bộ cách mạng, chiến sĩ thi đua cơ sở của khối cơ quan Ủy ban Kháng chiến hành chính Liên khu Việt Bắc, được đi dự Đại hội Chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu toàn quốc, trở về thăm gia đình. Cha kể rằng, anh La Văn Cầu là một trong 7 anh hùng đầu tiên được tuyên dương tại đại hội.Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ trong trận Đông Khê năm ấy, về lòng dũng cảm và sự hy sinh của anh, qua lời kể của cha đã lay động trái tim tôi - một cậu bé đang lớn lên giữa những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp.Khi ấy, tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của hai từ “anh hùng”, nhưng tôi cảm nhận được một điều giản dị: Có những con người đã sống can đảm, dũng cảm phi thường vì đất nước, đồng đội.Ngày 12-6-1955, tôi vinh dự được trở thành đội viên Thiếu niên tiền phong Việt Nam. Chiếc khăn quàng đỏ trên vai tôi không chỉ là niềm tự hào của tuổi thơ, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm, về lý tưởng và sự phấn đấu của một thế hệ thiếu niên lớn lên trong những năm tháng đất nước đang xây dựng cuộc sống mới. Điều đặc biệt đối với tôi, chiếc khăn quàng đỏ ấy do chính anh hùng La Văn Cầu tự tay thắt lên vai tôi.Từ đó, hình ảnh anh cùng chiếc khăn quàng đỏ luôn là một phần ký ức không thể nào quên trong cuộc đời tôi. Chiếc khăn nhỏ bé ấy đã trở thành hành trang tinh thần theo tôi trên chặng đường trưởng thành. Từ một thiếu niên, đội viên thiếu niên, tôi phấn đấu trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tác giả bài viết và Anh hùng La Văn Cầu dịp kỷ niệm 75 năm Chiến thắng Đông Khê, tháng 9-2025.Tốt nghiệp Trường phổ thông cấp III Hà Nội, tôi được Nhà nước chọn cử đi học tập tại Liên Xô, trở thành kỹ sư, nhà khoa học ngành đo đạc bản đồ, rồi chuyên gia đối ngoại của Đảng, cống hiến trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật và đối ngoại, phục vụ công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nhìn lại hành trình ấy, tôi luôn nghĩ rằng, những giá trị mình có được hôm nay có một phần bắt đầu từ chiếc khăn quàng đỏ năm xưa...
Tác giả bài viết và Anh hùng La Văn Cầu dịp kỷ niệm 75 năm Chiến thắng Đông Khê, tháng 9-2025.Tốt nghiệp Trường phổ thông cấp III Hà Nội, tôi được Nhà nước chọn cử đi học tập tại Liên Xô, trở thành kỹ sư, nhà khoa học ngành đo đạc bản đồ, rồi chuyên gia đối ngoại của Đảng, cống hiến trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật và đối ngoại, phục vụ công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nhìn lại hành trình ấy, tôi luôn nghĩ rằng, những giá trị mình có được hôm nay có một phần bắt đầu từ chiếc khăn quàng đỏ năm xưa...


